RSS

Này, đại thúc chương 4+5

16 Dec

Chương 4: Tổng giám đốc mới

 

Lý Mộc mở hai mắt vẫn còn mơ màng buồn ngủ, cảm thấy đau đầu đến lợi hại, hắn cố gắng nhớ lại ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ nhớ rõ cùng Vưu Ni ăn thịt nướng, sau đó uống rượu còn lại những gì tiếp theo thì hoàn toàn không nhớ rõ, một chút ấn tượng cũng không có

 

Chính mình trở về nhà như thế nào?

 

A, quên đi, đến công ti hỏi Vưu Ni một chút là được

 

Lý Mộc rời giường, tắm rửa một chút, pha một cốc sữa đậu nành nóng, lại làm cái trứng chim đặt mọi thứ lên bàn xong đâu đấy mà đầu hắn vẫn rất đau, hắn thầm nghĩ chính mình vẫn là không hợp uống rượu, về sau trăm ngàn không thể uống nữa, thế này cũng quá đáng sợ rồi.

 

Ngồi trên xe công cộng trật trội đến công ti, đến nơi, hắn phát hiện mọi người hôm nay đều phi thường khẩn trương, hắn không biết nguyên nhân là vì không ai nói cho hắn, lấy nhân duyên của hắn ở công ti có ai nói cho hắn mới là lạ.

 

Vưu Ni nhìn thấy Lý Mộc Nhất đã đến công ti, liền đi đến hỏi:” Tỉnh rượu chưa?

 

“Ta, ta không sao, cảm ơn ngươi hôm qua đã đưa ta về”

 

“Đừng khách khí, chỉ là việc nhỏ thôi mà” Vưu Ni thầm nghĩ, Tam ca không cho ta nói, ta cũng đành giả ngu thôi

 

Tối hôm qua sau khi thu xếp cho Lý Mộc Nhất ổn thỏa, vài người liền ly khai. Vưu Lạc nói với Vưu Ni, khi Lý Mộc Nhất tỉnh rượu nếu hắn không nhớ gì là tốt nhất, đừng nói cho hắn biết đã thất thố thế nào sau khi say, nếu  hắn nhớ đến hỏi Vưu Lạc cùng Lý Khắc là ai thì cứ nói là nàng nhờ người quen

 

Hắn cảm thấy nếu Lý Mộc Nhất biết nhất định sẽ bất an, lấy tính cách hắn nhất định sẽ xấu hổ đến chết

 

Tiểu Lạc ngươi suy nghĩ nhiều quá, Lý Mộc Nhất không hề bất an bởi hắn hoàn toàn không nhớ cái gì cả.

 

Mười giờ sáng, văn phòng dị thường xôn xao, Lý Mộc Nhất từ lúc đến cũng không cùng người góp vui, chui đầu vào máy tính, làm việc của mình

 

“Oa, nhìn thấy không?”

 

“Thấy được, thấy được, hảo suất nga, nghe nói từ tổng công ty điều tới, không biết chỉ là thị sát công tác hay là ở lại lâu dài a”

 

Vưu Ni lạnh mặt nhìn máy người trong phòng, một đám mê trai. Nếu biết Tam ca vì cái gì mà đến, xem các ngươi xử xự thế nào

 

“Trần quản lí, mang ta đi xem các phòng ban một chút đi”

 

“Vưu tổng, mời đi bên này” Trần quản lí dẫn Vưu Lạc đến xem phòng tinh anh nhất, vừa đi vừa giới thiệu

 

“Vưu tổng, đây là phòng kỹ thuật, nhân viên phòng kỹ thuật của chúng ta đều là nhân tài a” Hừ, đầy giọng tự hào

 

“Nga, phải không?”  Vưu Lạc đưa mắt, nhìn Lý Mộc Nhất ngồi ở góc tối không chớp mắt nghĩ thật đúng là làm cho người ta vừa nhìn đến đã bài xích a~!

 

“Mọi người dừng công tác một lát, đây là Vưu tổng, mới được tổng công ty phái xuống, từ hôm nay bắt đầu phụ trách chi nhánh của chúng ta, mọi người hoan nghênh”

 

Lý Mộc Nhất theo mọi người vỗ tay, ngẩng đầu nhìn nam nhân chói mắt phía trước. tây trang màu xám tro cắt vừa người, dáng người thon dài, cân xứng, Lý Mộc cảm giác ít nhất cũng phải ngoài mét tám, mũi cao thẳng, đôi môi màu nhạt, ánh mắt sắc bén, khuôn mặt thoạt nhìn lộ ra khí phách nghiêm cẩn, thật đúng là cực phẩm nam nhân

 

Lý Mộc Nhất bị ý nghĩ của chính mình làm cho sợ hãi, mình đây là làm sao vậy

 

Vưu Lạc nhìn trôm biểu hiện của Lý Mộc Nhất, xem ra đại thúc này quả thực đem mình ẩn dấu đến không còn một mảnh, chính mình là thẳng hiện tại cũng không phản đối đồng tính luyến ái, huống chi nhị ca nhà mình là người đồng tính, cho tới bây giờ chỉ không muốn mình sẽ như vậy

 

Tối hôm qua sau khi trở về, hắn suy nghĩ cả một đêm, đem chính mình ra suy nghĩ một chút, xem ra, đại thúc mới gặp kia quả thật làm cho hắn dậy lên một chút tâm tư, bất quá, hắn còn không thể xác định đây chính là yêu. Hắn nghĩ tới đại thúc kia càng nhiều là thương tiếc, gặp đại thúc như vậy khiến cho hắn đau lòng

 

Trước mắt hắn chỉ có thể xác định như vậy, cho nên hắn quyết định đến chi nhánh công ty làm việc

 

“Để chào mừng Vưu tổng, buổi tối chúng ta sẽ tổ chức liên hoan sau đó đi KTV mọi người thấy thế nào?” Trần quản lí ở văn phòng lớn tiếng thảo luận

 

Lý Mộc Nhất cả đầu óc đều chăm chú suy nghĩ xem mình nên lấy cái lý do gì để từ chối không đi

 

“Đại thúc, buổi tối ngươi cũng phải đi nga, bằng không chính là không cho tân lão tổng mặt mũi!” Vưu Ni cười đến rất gian trá

 

“Vưu Ni, ngươi có thể giúp ta suy nghĩ biện pháp hay không, ta không muốn đi, ngươi cũng biết nếu ta đi, mọi người đều sẽ……”

 

Vưu Ni biết Lý Mộc Nhất định nói cái gì cắt ngang lời hắn nói:” Dừng, dừng, ta nói đại thúc a, đây là tiệc đón tân lão bản a, ngươi định không đi sao, ngươi đang đùa sao?”

 

“Ta, ta…”

 

“Được rồi, đừng ta nữa, coi như xong rồi, yên tâm đi, buổi tối ta cùng ngươi, không có việc gì, còn có ta nữa mà” Vưu Ni nghĩ đại thúc về sau có khi sẽ trở thành chị dậu của mình, hiện tại nịnh bợ nhiều một chút, về sau sẽ bắt nạt được Tam ca, ha ha.

 

Buổi tối ở nhà hàng lớn  New Paris ăn cơm, Lý Mộc Nhất không dám uống rượu, đương nhiên trừ bỏ Vưu Ni cũng không có người nào khuyên hắn uống, mọi người đều trốn hắn thật xa. Nhưng thật ra bên phòng tài vụ có một nam nhân chủ động lại gần hắn nói là nam nhân nhưng thật ra cũng chỉ là một đứa trẻ khoảng hai ba hai tư tuổi.

 

Vưu Ni cẩn thận hỏi thăm người mới đến tên Trình Hạo, nguyên lai người này cũng vừa đến công ti không đến nửa năm, bởi vì bình thường tiếp xúc không nhiều lắm nên chưa thấy qua Lý Mộc Nhất

 

Bất quá, cũng đã có nghe mọi người nói đến người này, không nghĩ tới hôm nay lại gặp được, cư nhiên cùng mọi người nói hoàn toàn không giống

 

Trình Hạo ngồi ở bên phải Lý Mộc Nhất, Vưu Ni ngồi ở bên trái hắn, hai người cùng Lý Mộc Nhất tán gẫu đến vui vẻ. Trình Hạo không cao, chỉ khoảng hơn một mét bảy, so với Lý Mộc Nhất còn kém nửa cái đầu, mắt đặc biệt to, làn da trắng trắng mềm mềm, nhìn thôi đã khiến người thích, thực vui vẻ, tính cách hào phóng, cùng Vưu Ni tán gẫu đến nhiệt tình, hàn huyên một hồi cả hai cùng đem ánh mắt quay sang Lý Môc Nhất

 

“Đại thúc” đây là bắt chước Vưu Ni gọi a, Lý Mộc Nhất chuyển đầu nhìn Trình Hạo

 

“Chậc, chậc, đại thúc, ta nói ngươi thực ngốc a, muốn học phải hảo hảo lợi dụng tài nguyên a”

 

“A” có ý tứ gì a?

 

 “Ngươi nhìn mình đi, rõ ràng bộ dạng xinh đẹp như vậy, hơn nữa tính tình cũng không phá hư, chính là tính cách u buồn, ngươi nếu đem tính cách sửa chữa, ta cam đoan ngươi sẽ thành người được yêu thích nhất công ti”

 

“Tính cách đã ba mươi năm, sao có thể nói sửa là sửa được, hơn nữa ta cũng không cảm thấy như vậy có gì không tốt”

 

“Cái này không đúng, bọn họ nói ngươi như vậy, trong lòng ngươi không thấy khổ sở sao? Lý Mộc quay đầu sang nhìn Vưu Ni

 

“Mọi chuyện đều là do ta a, mọi người nói thì cứ nói, huống chi ta quả thật không tốt”

 

Hai người đều bỏ cuộc:” Đại thúc, ta cảm thấy ngươi tốt lắm a, trước kia ta chưa thấy qua mặt ngươi, chỉ nghe mọi người nói ta cũng không cảm thấy không có gì, cùng lắm cũng chỉ là người không dễ ở chung thôi, kỳ thật ta phát hiện ngươi một chút cũng không khó ở chung, chính là nếu không cố tình hiểu ngươi thì sẽ không biết ngươi tốt như nào thôi”

 

“Cảm ơn ngươi, Trình Hạo” Đây là đồng nghiệp đầu tiên trong công ti trừ Vưu NI khẳng định hắn tốt

 

Sau khi ăn cơm xong. Mọi người quyết định đi KTV hát, Lý Mộc cảm thấy đây là cơ hội tốt để trốn định đi tìm quản lí xin về trước.

 

Vưu lạc luôn chú ý đến hắn, nhìn ra Lý Mộc Nhất muốn về, sao có thể để hắn thực hiện được:” Vị đồng sự này, xưng hô thế nào?”

 

Lý Mộc Nhất vừa ngẩng đầu, nhìn nam nhân đứng trước mặt mình nháy mắt hoảng hốt:” Lý Mộc Nhất, ta gọi là Lý Mộc Nhất”

 

“Nga, ngươi chính là Lý Mộc Nhất a” Lý Mộc sửng sốt một chút, khẩu khí này rõ ràng là đã nghe nói qua về hắn, nghĩ lại cũng phải, người như hắn trước không ai thích sau này cũng chẳng có, dĩ nhiên đồng nghiệp trong công ti sao có khả năng bỏ qua cơ hội nói xấu hắn với lão tổng! Không chừng mọi người muốn lợi dụng lão tổng mới đem mình đuổi đi.

 

Vưu Lạc không bỏ qua vẻ mặt chợt mang vẻ đau thương rồi nhanh chóng biến mất của Lý Mộc nghĩ rằng đại thúc thực sự là không biết che dấu cảm xúc a:” ta nghe Trần quản lí nói kĩ thuật của ngươi phi thường tốt, đứng đầu trong bộ phận kĩ thuật, cám ơn ngươi đã vì công ty tận tụy nhiều năm như vậy, ta sẽ hướng tổng công ty báo cáo”

 

Lý Mộc Nhất trừng lớn mắt, có phải mình nghe nhầm hay không, Trần quản lí thực sự nói mình như vậy?

 

Thời điểm đi KTV có rất nhiều người không đi, một số người vì đã lớn tuổi, còn lại rất nhiều người là vì có việc bận, theo lý mà nói Lý Mộc tất nhiên cũng sẽ không đi, nhưng hắn lại không rõ vì sao, hiện tại hắn lại ngồi trong phòng KTV, với tình huống này hắn có điểm dở khóc dở cười

 

Lý Mộc Nhất là bị Vưu Ni cùng Trình Hạo ép đến, Vưu Ni bị Tam ca hạ chỉ buổi tối hôm nay nhất định phải giữ được Lý Mộc Nhất đến cuối cùng, Trình Hạo là thật sự thích Lý Mộc Nhất giống như thích một người trong gia đình.

 

“Hắn như thế nào cũng đến, chán ghét muốn chết”

 

“Một chút lượng sức mình cũng không có, không biết hắn ở nơi này mọi người sẽ đều không vui sao? Chán ghét”

 

Lý Mộc Nhất biết mọi người đang nói hắn, hắn đã muốn quen nhưng Vưu Ni cùng Trình Hạo lại không quen a.

 

Trình Hạo vừa muốn cãi lại, Vưu Ni kéo tay hắn, bảo hắn đừng lên tiếng, Tam ca thân ái của nàng muốn xuất mã

 

“Đây là có chuyện gì? Trần quản lí không phải đã nói đồng nghiệp trong công ti rất đoàn kết sao?

 

“A, Vưu tổng, bọn họ hay nói giỡn, hay nói giỡn, mấy tiểu tử kia thích cùng Tiểu Lý nói giớn thôi, ha ha” Nói xong còn không ngừng trừng mấy cái miệng không biết tiết chế kia

 

Mọi người thấy tình huống không thích hợp lập tức đều pha trò:”Đúng vậy, đúng vậy, Vưu tổng chúng ta là hay nói giỡn mà, chúng ta bình thường cùng Tiểu Lý đều đùa giỡn như vậy, đúng không lão Lý?”

 

Lý Mộc vừa thấy mấy người phía trước nhìn mình, nghĩ rằng những người này không đi làm diễn viên thật đáng tiếc, trong một phút mà thay đổi vài bộ mặt

 

“A, mọi người bình thường đều hay nói giỡn như vậy” Lời này nói ra chính mình còn cảm thấy không đáng tin

 

“Phải không? Lúc ta đến mọi người như thế nào đều nói chán ghét ngươi vô cùng mà, ngươi đã quên sao, bình thường cũng không có ai nói chuyện với ngươi a?” Vưu Ni lời này nói ra làm cho mấy người kia mồ hôi lạnh chảy ròng ròng

 

“Nga, phải không? Lý Mộc Nhất, Vưu Ni nói thật sao? Có gì ủy khuất trực tiếp nói với ta, mọi người đều nói tân quan tiền nhiệm tam đem hỏa, ta cũng phải thiêu cái gì đó nha!”

 

Lý Mộc Nhất có điểm quẫn bách, nhất đại lão gia thì có gì ủy khuất a

 

Trình Hạo nheo mắt nhìn tình huống trước mặt, nghĩ xem mình có nên thay đại thúc ra mặt hay không

 

Lý Mộc vừa thấy mấy tiểu hài tử sợ tới mức không ai dám lên tiếng, nghĩ rằng Lý Mộc Nhất ta quả nhiên là người tốt a:” Vưu tổng, thật sự không có, mọi người bình thường đều hay nói giỡn như vậy, ha ha”. Nói xong còn không quên lay lay cánh tay Vưu Ni, ý bảo nàng đừng đổ thêm dầu vào lửa

 

Vưu Ni bĩu môi, không lên tiếng

 

“Nga, như vậy a, vậy là tốt rồi, ta còn nghĩ đến mọi người trong công ti thích khi dễ ngươi, không phải là tốt rồi”

 

Vì chuyện này, kế tiếp mọi người vui chơi cũng không phải thực tận hứng, có người thu xếp phải về trước, Vưu Lạc nhìn tình huống này cũng hiểu không sai biệt lắm, cũng nói mọi người đều về nhà đi, ngày mai đừng đi làm muộn

 

Trình Hạo vừa rồi nhân điện thoại, nói là có bằng hữu ở gần đó, thuận tiện lái xe đến đón hắn, hắn đi trước

 

Vưu Ni cũng tìm lý do đi trước, Lý Mộc Nhất cùng mọi người đến trước cửa KTV bắt xe, có xe taxi đỗ lại, người khác giành trước, một hồi mọi người đều đi, để lại Lý Mộc Nhất một mình đợi xe.

 

“Cốc cốc” Lý Mộc Nhất vừa thấy xe đỗ trước mặt mình, cửa kính kéo xuống, khuôn mặt suất khí của Vưu Lạc xuất hiện

 

“Lên xe, ta trở ngươi về” Vưu Lạc mở cửa xe, Lý Mộc Nhất do dự, không biết làm thế nào thì tốt

 

“Không, không cần, Vưu tổng, nơi này cách nhà ta không xa, hơn nữa bắt xe cũng rất thuận tiện, ngài cứ đi trước đi!”

 

“Bảo ngươi lên xe thì lên xe, như thế nào nói nhiều như vậy a!” Vưu Lạc nhíu mày nói

 

Lý Mộc vừa thấy khuôn mặt suất khí có điểm trầm xuống không nói hai lời, lên xe

 

Chương 5. Biến hóa nghiêng trời lệch đất

 

Lần liên hoan trước đã qua một tháng, sinh hoạt của Lý Mộc Nhất đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, bất quá với hắn mà nói đây cũng là chuyện tốt

 

Hiện tại mỗi khi Lý Mộc không có việc gì Vưu tổng liền đến tìm hắn hoặc là cùng nhau ăn cơm, hoặc cùng nhau tan tầm.

 

Mọi người đều biết Vưu Ni là muội muội của Vưu Lạc, mà thái độ của Vưu Ni đối với Lý Mộc Nhất lại làm người ta nhìn không ra, có người nghĩ có phải Vưu Ni coi trọng Lý Mộc Nhất hay không. Phải biết rằng bộ dạng Lý đại thúc của chúng ta vẫn là rất được

 

Chỉ có đứa nhỏ Trình Hạo này là rõ ràng, có ý tứ với Lý Mộc Nhất không phải là Vưu Ni mà là Vưu Lạc, Trình Hạo cảm thấy hiện tại đồng tính luyến ai tuy không có nhiều người nhận ra được nhưng vẫn có một số người có thể biết, huống chi cường đại như Vưu Lạc cũng đủ để bảo hộ đại thúc. [Thiết, đó là bởi vì ngươi không biết tính cách thực của đại thúc.]

 

Theo góc độ của hắn, hắn phi thường đồng ý, hơn nữa hắn cùng Vưu lạc đã lén đạt thành giao ước, mang hết sức mình ra giúp Vưu Lạc theo đuổi Lý Mộc Nhất.

 

Chúng ta lại nói đến Lý Mộc Nhất, hắn bây giờ thực không tốt lắm, bởi sự kiện KTV kia, tuy rằng Lý Mộc Nhất giúp mọi người giải vây, nhưng là có vài người không cảm kích, lấy oán bảo ân. Thực ra người như vậy thật sự không thiếu, công ti cũng là một góc xã hội thu nhỏ a, nhưng sự thật là có khá nhiều người không an phận

 

Giữa trưa muốn ăn cơm, rõ ràng đã gọi điện đặt cơm, thời gian làm buổi chiều cũng gần đến, nhưng cơm vẫn chưa đưa tới, gọi điện lại hoi, người đưa cơm nói đã đưa rồi, hơn nữa tiền cũng đã thanh toán. Sau đó Lý Mộc Nhất trong lúc vô tình nhìn thùng rác ở tầng trệt thấy một hộp cơm cùng loại mình đặt bị vứt trong đó

 

Máy tính không hiểu tại sao khởi động không được, đem máy mở ra, phát hiện bên trong không có một linh kiện nào cả

 

Lãnh đạo tới hỏi tiến độ công tác của Lý Mộc Nhất thế nào, hoàn thành đến đâu rồi, Lý Mộc Nhất xác thực không hiểu lời nói của lãnh đạo là thế nào, hoàn toàn không biết lãnh đạo đang nói cái gì. Lãnh đạo nói lần trước đã gọi điện thoại giao công việc cho hắn, Lý Mộc Nhất chỉ đành có thể nhận lỗi nói hiện tại còn nhiều việc chưa xong, xin chờ vài ngày nữa.

 

Rất nhiều chuyện kỳ lạ cứ thế xảy ra hết lần này đến lần khác, Lý Mộc Nhất nghĩ dù sao cũng không ảnh hưởng, không có cơm thì cùng lắm là đói một chút, buổi tối có thể về nhà ăn, máy tính xảy ra sự cố, lại càng không có vấn đề, chính mình là chuyên gia trên phương diện này, ra ngoài mua linh kiện về lắp lại là xong, về phần công việc, chính mình thức vài đêm là có thể đuổi kịp tiến độ này cũng không phải là vấn đề, thực sự không phải là vấn đề.

 

A, chúng ta nói, đại thúc như vậy không phải là đang cổ vũ ngạo khí của kẻ khác sao?

 

Hắn không lo, không có nghĩa là Vưu Ni sẽ không làm gì, Trình Hạo không thể không làm gì, Vưu Lạc càng không thể không làm gì.

 

Sau đó nội quy về giờ giấc bị thay đổi, Trình Hạo đem muộn một phút đồng hồ là chuyện đáng bị cảnh cáo, xin phép nghỉ trước một giờ phải ra bàn chế độ công ti nói chuyện. Vì thế phát hiện rất nhiều người trong công ty đi làm muộn, không có mấy người thực sự chăm chỉ, thậm chí đa số mọi người còn vì việc tư mà về rất sớm

 

Rất nhiều người không rõ, bình thường cũng đều như vậy a, muốn đến nửa giờ cũng không việc gì, về sớm một giờ cũng không hỏi nhiều, như thế nào hiện tại đột nhiên nghiêm như vậy?

 

Đáng đời, ai bảo các ngươi khi dễ đại thúc của chúng ta

 

Một tiểu nhân viên văn thư thì có khả năng gì? Đúng vậy, một tiểu nhân viên văn thư gì cũng không làm được, nhưng là mọi chuyện từ trên xuống dưới đều không qua nổi ánh mắt của nàng a, Tiểu Lý muốn copy tài liệu, Vưu Ni chủ động đi qua hỗ trợ, sau đó hỗ trợ đem văn kiện cầm đi, đợi đến lúc Vưu Lạc tìm người muốn lấy văn kiện, Tiểu Lý lấy không được, cũng không dám nói là Vưu Ni cầm, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

 

Ngẫu nhiên có người cố gắng muốn mách lẻo một chút, Vưu Ni đánh chết cũng không nhận lỗi, ngươi có thể làm gì ta. Ngược lại người kia lại bị Vưu lạc nói một câu, không muốn làm có thế rời đi

 

Đương nhiên tất cả sự việc do Vưu Ni gây nên đều đã được Vưu Lạc cho phép. Ai muốn khi dễ đại thúc nhà hắn, phải chuẩn bị sẵn sang nhận lấy sự trả thù từ hắn (khi nào thì ngta là người nhà anh? =.=)

 

Đứa nhỏ cường thế a, quả nhiên là vì đại thúc, việc gì cũng có thể làm được

 

Sau đó có người chậm rãi phát hiện, ai khi dễ Lý Mộc Nhất, người này nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp, nhất định sẽ gặp phải chuyện này chuyện kia, người rat ay nhất định là Vưu Ni hoặc Trình Hạo, mà mỗi lần đều là Vưu Lạc ở sau, dù ngươi muốn giải thích thế nào, Vưu tổng cũng sẽ không tin lời các ngươi nói

 

Sau khi mọi người hiểu được, nếu khi dễ Lý Mộc Nhất phải cẩn thận  bởi vì người khi dễ dùng thủ đoạn nhỏ, thì người trả thù tuyệt đối là bàn tay to, hơn nữa chỉ cần không cẩn thận một cái, ngay cả công tác đều không giữ được

 

Lý Mộc Nhất tuy rằng cảm thấy mọi người trong công ty có điểm không thích hợp, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều lắm, chính là trò đùa dai với hắn cũng không nhiều như trước kia nữa, đối hắn thực sự là chuyện tốt.

 

Mặc dù có người nghĩ muốn từ chức, nhưng là hiện tại muốn tìm công ti có tiền lương cao, phúc lợi đãi ngộ đều tốt như này cũng không phải chuyện dễ dàng

 

Nhưng là có một số người muốn gây sự, có người nghĩ muốn cùng nhau từ chức, dọa công ti muốn công ti thỏa hiệp. A, vẫn là tuổi trẻ a!~~~

 

Có người nói, còn có người hưởng ứng, quả nhiên vào một buổi sáng, Vưu Lạc thu được đơn từ chức của mọi người

 

Ôi, thật đúng là không ít a, số người từ chức đạt đến hơn 80%, Vưu Lạc trong lòng cười lạnh, thật sự là một đám ngu ngốc, ta đang muốn tìm lý do đuổi các ngươi đi, cám ơn các ngươi đã cung cấp lý do cho ta a!~

 

Còn có một tiểu bộ phận vì sao không tới? nghĩ cũng dễ hiểu, đó là bộ phận tài vụ, đó là những người trên tổng công ty được Vưu gia phái tới, làm sao có thể cùng các người thông đồng làm bậy, còn có một phần là lãnh đạo cấp cao, ai để ý tiểu hài tử các ngươi làm trò, còn có một vài người đặc biêt, là những người rất thông minh, rõ ràng bản chất của mọi chuyện

 

Vưu Lạc hạ mắt, che khuất cười nhạo trong mắt:”như thế nào, mọi người đều thật muốn quyết định từ chức?”

 

“Vưu tổng, chúng ta biết các phương diện, điều kiện đãi ngộ trong công ty đều tốt lắm, nhưng là mọi người làm việc thấy không vui. Tuy chỉ là công tác nhưng làm việc cũng cần vui vẻ mọi người nói có đúng không?” đây là một người trong đó nói

 

Lập tức có người còn phụ họa:”Đúng vậy! Công ty luôn có người không có việc gì đi tra xét lung tung, còn có người vì có chỗ dựa cố ý khi dễ người khác, ai có thể làm việc thoải mái được a”

 

“Chính là trong công ti ai cũng biết, đồng sự đều chán ghét, con sâu làm rầu nồi canh , công ty như vậy chúng ta cũng không muốn làm”

 

Vưu Lạc nghĩ rằng, nói Vưu Ni thôi đã đành, bây giờ còn lên mặt chú bác nói chuyện, thật sự là một đám người chết tiệt

 

Vưu Ni cùng Trình Hạo kéo theo Lý Mộc Nhất đến xem náo nhiệt, ba người tránh ở sau bồn hoa cạnh đám người, Lý Mộc Nhất chưa từng thấy tình huống nào như thế này, năm đó số người muốn ép hắn đi cũng không đồ sộ như thế này a:”Tiểu Ni, đây là có chuyện gì, vì cái gì có nhiều người cùng nhau từ chức như vậy a?

 

“Ai biết được! Có thể là cảm thấy điều kiện đãi ngộ trên các phương diện không tốt đi!”

 

“Đúng, đúng, người ta làm việc không thấy vui vẻ sẽ không muốn làm nữa, nào có ai giống đại thúc không vui vẫn ở lại làm việc a!” Trình Hạo nhìn nhóm người trong lòng cao hứng đến cực điểm. Hắn trong lòng rất rõ rằng những người này không có mấy người là chân chính muốn đi, chỉ là muốn dùng phương pháp này bức Vưu lạc đi vào khuôn khổ thôi. Bất quá, bọn họ tính toán sai lầm rồi

 

“Nói bậy, ta xem cả nước cũng không có công ty nào có điều kiện đãi ngộ tốt như vậy!” Lý Mộc Nhất không hiểu mấy người này nghĩ như thế nào, còn có thể tìm ở đâu được công ti tốt như thế này?

 

“Ta thấy chúng ta vẫn là trở về công tác đi! Đừng ở chỗ này giúp vui” Lý Mộc Nhất vừa nghe đến lời nói của mấy người kia, biết là đang nói chính mình, trong lòng có điểm khó chịu

 

“Đại thúc, đừng đi a, kế tiếp còn có trò hay xem mà!” Vưu Ni giữ chặt Lý Mộc Nhất đang muốn xoay người rời đi

 

Lý Mộc vừa thấy vẻ mặt hứng thú của Vưu Ni không rõ nàng vì cái gì lại như vậy

 

“Chính là, chính là đại thúc, lập tức đến phần chính a!” Trình Hạo phụ họa

 

“Mọi người nếu thấy làm việc không vui, ta đây cũng không thể cưỡng ép, không phải sao?”

 

Vưu Lạc cầm lấy điện thoại trên bàn:” Mai tổng giám, mọi người đến chưa? Ân, tốt, trực tiếp đến phòng họp đi”

 

Đám người bắt đầu xôn xao, có chút khẩn trương, cảm thấy có phải mình làm sai cái gì hay không, như thế nào không giống với dự đoán. Kế tiếp không phải Vưu tổng nên cảm thấy mọi người đi thì công ti sẽ không được, sau đó bắt đầu cùng mọi người bàn điều kiện sao? Như thế nào lại biến thành như vậy? (mấy người này lạc vào rừng mơ hết cả lượt r =)) )

 

Chỉ chốc lát sau, tiếng đập cửa vang lên:”Tiến vào”.

 

“Vưu tổng, mọi người ngài muốn đây”, người đến là trưởng phòng tài vụ, Mai Á, đây là người trên tổng công ti phái tới, cũng là dì của Lý Khắc.

 

“Mai tổng giám, đây là những người muốn từ chức, ngươi phụ trách giúp họ bàn giao công việc, đừng làm bại lộ chuyện này ra, công tác không thể giao cho người không rõ ràng, hoàn thành việc bàn giao, lập tức đem tiền lương thanh toán đầy đủ cho họ, để họ rời đi”

 

Trịnh Hạo nói đúng, nhóm người này trên cơ bản cũng không thực sự muốn từ chức, ai muốn bỏ công việc có tiền lương cùng đãi ngộ tốt như thế này a, cho nên….

 

“Ta đã nói phương pháp này không được, như thế nào lại biến thành như vậy, ta không muốn đi, ta còn có phòng ở cần trả tiền a. Vưu tổng, ý kiến ngu ngốc này không phải là của ta, ta sai lầm rồi, ta không muốn từ chức” lời này vừa nói ra liền xuất hiện hiệu ứng bươm bướm

 

“Đúng vậy, lúc trước chỉ là muốn dọa công ti một chút, ta cũng không muốn từ chức a, ba ta còn nằm viện mà”

 

“Khi đó cam đoan với chúng ta như thế nào a, nói công ti nhất định thỏa hiệp, hiện tại như thế nào vậy a?”

 

Một đám người oanh một tiếng lập tức vỡ òa, bọn họ đã quá đề cao chính mình đồng thời đã quá xem nhẹ Vưu Lạc

 

Lý Mộc Nhất vừa thấy nhóm người phía trước làm sao vậy? Một hồi đòi đi, một hồi lại không đi

 

“Thế nào đại thúc? Ngoạn rất vui đi” Vưu Ni nhìn nhóm người hỏi Lý Mộc Nhất

 

“Vưu tổng, ta về sau không khi dễ Lý Mộc Nhất nữa được không? Cầu ngài, ta không muốn từ chức a”

 

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta về sau cũng sẽ không khi dễ hắn, ta không muốn đi, Vưu tổng, chúng ta sai lầm rồi, cầu ngài”

 

“Ở thời điểm các ngươi khi dễ hắn như thế nào không nghĩ đến kết cục ngày hôm nay?” Vưu Lạc chọn mi hỏi một đám người này

 

Lý Mộc Nhất sửng sốt, chuyện này chẳng lẽ cùng hắn có quan hệ sao?

 

“A, Lý Mộc Nhất, ngươi nhanh lên giúp chúng ta cầu tình a, đúng vậy, ngươi nhanh cùng Vưu tổng nói a”, trong đám người có người nhìn thấy Lý Mộc Nhất liền hướng hắn cầu cứu.

 

“Ta, việc này, ta không giúp được các ngươi” Lý Mộc không biết làm sao

 

Vưu Lạc lãnh đạm nói:” Cầu hắn cũng không được gì, đừng nói nữa, lập tức đi bàn giao công việc, sau đó rời đi”. Vưu Lạc nhìn đám người làm cho Lý Mộc Nhất khó xử còn tức giận hơn

 

“Ta chỉ biết, Lý Mộc Nhất, ngươi bình thường nhìn chúng ta khi dễ ngươi, ngươi liền cố chịu đựng, chờ cơ hội một lần hảo hảo xử lý chúng ta, ngươi thật đúng là âm hiểm, ta chỉ biết ngươi không phải người tốt, phi!”

 

Có người đến đường cùng, nếu phải đi, lại không dám đem tức giận đổ lên đầu Dĩnh Lạc vậy tìm một người chết thay là được, thực bất hạnh, người phải chịu chính là Lý Mộc Nhất

 

Mọi người đều đem mũi nhọn hướng về phía Lý Mộc Nhất, hắn cảm thấy chính mình sắp chống đỡ không được

 

“Ba” một tiếng thanh thúy vang lên:” Câm miệng, tin hay không ta chỉ cần tùy tiện tìm một lý do cũng có thể khiến các ngươi ngồi tù vài năm?” tất cả mọi người không thể tin được lời này là từ miệng Vưu Lạc nói ra

 

“Ta có nguyên tắc làm người của ta, một trong số đó chính là không đánh nữ nhân, bất quá, nếu lại để ta nghe được một người nói Lý Mộc Nhất gì đó, mặc kệ hắn là nam hay nữ, ta cũng sẽ không hạ thủ lưu tình, các ngươi tốt nhất nhớ kĩ lời nói này cho ta” 

 

 
7 phản hồi

Posted by on Tháng Mười Hai 16, 2012 in Két sắt

 

7 responses to “Này, đại thúc chương 4+5

  1. nhothichxemtruyen

    Tháng Bảy 26, 2013 at 1:53 chiều

    hihi ^^ truyen hay wa ! Cam on chu nha nhieu lam . . . . . . . Om hon 1 cai

     
    • Red Orchid

      Tháng Bảy 29, 2013 at 2:25 chiều

      *ôm lại một cái* rất vui vì bạn thích nó ^^~

       
  2. phieudieu123

    Tháng Chín 27, 2013 at 2:17 chiều

    haha anh lạc thiệt là oách nha. Đọc mà ta thấy sướng hết cả người lun

     
  3. bangdi0607

    Tháng Tư 16, 2014 at 2:08 sáng

    wáo wao wào, thiệt là không biết thương hoa tiếc ngọc gì hen, nhưng mà ta thít!!!!!!!!!

     
  4. NhImxuxu

    Tháng Mười 16, 2014 at 7:38 sáng

    ta yêu anh công này rồi nha, đúng đúng, chính là phải thế

     
  5. Na Na

    Tháng Năm 25, 2015 at 6:44 chiều

    Trật trội => chật chội
    chị dậu => chị dâu
    công ti => công ty (cái này ko sai nhưng để y nhìn quen mắt hơn)
    Trở về => chở về

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
JYJ3

The Return of JYJ!

Vũ Điệp Cốc

Mọi thứ rồi cũng đến hồi kết,chỉ xin cho tôi đừng là người ở trong đó vì đến lúc kết thúc mới biết mình sai ở đâu thật quá bi thương.

CielJJ - Jaejoong's Vietnamese fansite

All for Jaejoong's happiness

Ám Dạ Cung

Ngoài vòng tay anh là bão tố

HaeHyuks world

Cầu ngươi yêu ta!

윤재 - 충성!

Người có tình rồi sẽ về bên nhau, khoảng cách có là chi khi yêu thương luôn còn đó...

PHONG LINH LÂU

Pass: truclamcu / Chủ nhà đang năm cuối, khó lòng phân tâm.

B-Lovez

Spread the love

nhoxtiny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

%d bloggers like this: