RSS

Này, đại thúc_ chương 8+9

27 Dec

Chương 8 Tâm dương khó nhịn

 

 

“Đại thúc, nhanh ra đây chụp cho ta một kiểu, trang phục truyền thống của dân tộc thiểu số thật xinh đẹp, về sau có thời gian nhất định phải đến nơi đó ngoạn một lần “ Trình Hạo đứng cạnh một cô gái mặc trang phục dân tộc thiểu số đỏ thẫm chuẩn bị sẵn tư thế

“Đợi, đợi ta, ta cũng muốn chụp, chị dâu, chụp cho ta đẹp một chút” đây là Tiểu Ngải –  ở đâu có náo nhiệt tất nơi đó sẽ có hắn

“Được, cười một cái hô to cà* đi” Đại thúc đây là khẩu hiệu từ bao giờ a? (cái này cũng giống kiểu kim chi hoặc là cheer khi người ta chụp ảnh ý mà ^^~)

“Để ta xem, cho ta xem một chút” Tiểu Ngải vui vẻ chạy tới lấy máy ảnh trên tay Lý Mộc Nhất

“Ân, quả nhiên là xinh đẹp a, nếu như ta là người mặc bộ trang phục kia thì ảnh chụp này sẽ càng đẹp hơn” Tiểu Ngải, ngươi thật sự là siêu cấp tự kỉ a

“Ha ha, thật sự là rất đẹp, Tiểu Ni đâu? Vừa rồi còn thấy đi tới đây, sao một hồi rồi mà còn không thấy người đâu?” Lý Mộc Nhất vừa nhìn mọi người qua lại tại phòng triển lãm vừa tìm bóng dáng Vưu Ni

“không biết lại chạy đi đâu chơi rồi” Trình Hạo ngươi có tư cách gì nói người ta a, ngươi không phải cũng chạy đến bên này sao

Vưu Ni cùng Trình Hạo lúc biết Lý Mộc Nhất muốn đến triển lãm cũng nhất định theo đến nói là muốn tới bảo hộ Lý Mộc Nhất. Vưu Ni nói:” Đại thúc chắc chắn là rất lâu rồi không tiếp xúc với nhiều người như vậy, nếu xảy ra chuyện gì xảy ra nhất định sẽ chịu thiệt, ngươi lại không thể luôn ở bên người đại thúc không rời, đúng không, mà bên người đại thúc lại có Tiểu Ngải kia đi theo, thật sự là nghĩ thế nào cũng cảm thấy không an toàn mà”

Trình Hạo cũng nói:”Đúng vậy, đúng vậy, Tiểu Ngải kia a, nhìn mà xem, đem hắn cùng đại thúc đặt cùng nhau ta cũng cảm thấy không yên tâm, vẫn là để ta và Vưu Ni ở bên đại thúc đi”

Vưu Lạc cảm thấy hai người nói có đạo lý. Tiểu Ngải đến đó nguyên nhân chính là muốn tìm nam nhân hy vọng có thể làm nên một câu chuyện tình yêu đẹp như trong tiểu thuyết, đến lúc đó vạn nhất hắn tìm được một nam nhân vừa ý khẳng định sẽ không nói hai lời liền ném đại thúc ra sau đầu mà đi theo người kia

Kỳ thật Vưu Lạc biết Vưu Ni cùng Trình Hạo đến đó để chơi là chính nhưng vẫn cảm thấy đem đại thúc giao cho hai người họ so với Tiểu Ngải thì chắc chắn sẽ khiến hắn yên tâm hơn một chút

Cho nên hiện giờ tại đây lẽ ra phải có bốn người đang quay cuồng, bất quá chẳng biết Vưu Ni đi đâu rồi

“Chúng ta đi tìm nàng xem” Lý Mộc Nhất quay đầu nói với hai người kia

“Đại thúc, hội trường lớn như vậy biết đi đâu tìm nàng a? Hay là chúng ta gọi điện hỏi xem nàng đang ở đâu rồi cùng đi tìm” Tiểu Ngải coi như có lúc thông minh đột xuất

“Tiểu Ni, ngươi đang ở đâu? Nga, đã biết, vậy đi, chúng ta trở về” Lý Mộc ngắt điện thoại

“Đại thúc, Tiểu Ni đi đâu?”

“Nàng nói đói bụng, đang ở đại sảnh định về công ty ăn cái gì đó” Lý Mộc vừa nói vừa hướng phía đại sảnh hội trường đi

“Thiết, ta khẳng định là Tiểu Lạc bảo Tiểu Ni làm như vậy, từ sáng đến trưa không được gặp đại thúc hắn nhất định muốn phát điên” Tiểu Ngải cùng Trình Hạo ở phía sau đại thúc nói

“Khẳng định là như vậy, nếu Vưu tổng có thể một mình ở bên bồi đại thúc thì đã không để ta cùng Tiểu Ni đến đây”

Hai người ở phía sau vừa lải nhải, lầm bầm vừa đi theo, nhìn Lý Mộc Nhất vội vàng trở về, xem ra đại thúc cũng lđang gấp gáp trở về gặp Tiểu Lạc a!

Trở lại đại sảnh mọi người đã bắt đầu nghiên cứu xem bữa trưa ăn gì, Lý Mộc cảm thấy trong hội trường này thật sự là quá nóng, luôn ở trong phòng điều hòa. Vưu Lạc vừa thấy liền hỏi:” Đại thúc, ngươi muốn ăn gì?”

“Ăn gì cũng được, ngươi hỏi mọi người đi, chúng ta cái gì cũng không làm, bọn họ mới là người vất vả mà” Lý Mộc vừa nhìn những người phải làm việc trong triển lãm vừa nói

“Ta nhớ rõ gần đây có nhà hàng Tất Thắng, chúng ta tới đó ăn sau đó trở về, được không?” Vưu Lạc nghĩ bên trong nhà hàng khẳng định mát mẻ hơn rất nhiều, để đại thúc mát mẻ chút cũng có thể nghỉ một lát

“Đi thôi, ngươi nói đi đến đâu thì liền đến đó đi” Lý Mộc cảm thấy chỉ cần là Vưu Lạc nói thì đều đúng

“Ta cũng đi” Tiểu Ngải đã sớm nhìn thấu tâm tư cẩn thận của Vưu Lạc

Vưu Lạc xem tình huống này khẳng định là mấy người này đều sẽ đi theo. “Đi thôi” hô to để gọi Vưu Ni cùng Trình Hạo, bốn người cùng hướng nhà hàng Tất Thắng đi

“Woah, nhà hàng Tất Thắng a, ta còn nghĩ trưa nay phải ăn cơm hộp chứ” một vị nhân viên làm việc trong triển lãm nói. Hắn vừa nhìn đến cơm hộp của mình thực sự là nhìn đã khó nuốt đến đòi mạng â!

(Tử Mộc: Hội trưởng hiệp hội cơm hộp, Tử Quý, hơn nữa chết vì ăn)

“Vô nghĩa, ngươi không thấy có Lý Mộc Nhất ở đây sao, nếu không thì ngươi cũng chỉ ăn cơm hộp thôi ngươi chính là được hưởng sái từ Lý Mộc Nhất đi” thiết, các ngươi không phải đều hưởng sái từ người ta sao

Ra đến cửa hội trường triển lãm cư nhiên gặp Lục Diêm, Trình Hạo thật cao hứng

“Diêm, sao ở nơi này cũng có thể gặp được ngươi. Ngươi tới đây làm gì a?” Trình Hạo lôi kéo Lục Diêm vui vẻ nói

“Ách, Trình Hạo ngươi sao lại quen biết Diêm a?” Tiểu Ngải xem tình hình này cảm thấy quan hệ của hai người này thật không đơn giản

Vưu Lạc nheo mắt đánh giá Lục Diêm, Lục Diêm sao?

Lục Diêm cũng đánh giá Lý Mộc Nhất ở Vưu Lạc, sau đó hai người đồng thời lộ ra thần sắc thản nhiên. Chính là trong lòng Lục Diêm vẫn chấn kinh một phen, không nghĩ tới Vưu Lạc một phát ra tay liền dụ dỗ được người ta

“Đến mua một vài thứ, ngươi sao lại ở đây?” Lục Diêm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Trình Hạo

“Công ty chúng ta đến tham gia triển lãm a”

“Dừng, các ngươi coi ta không tồn tại sao? ta đang hỏi Diêm vì sao quen biết Trình Hạo?” Tiểu Ngải xoa thắt lưng vẻ mặt mất hứng

“Ngươi quen biết Diêm?” Trình Hạo quay đầu hỏi Tiểu Ngải

“Đâu phải mình ta trừ ngươi cùng chị dâu ra thì chúng ta đều biết hắn, mà thực ra là quen biết thật nhiều năm ấy chứ! Đúng không Tiểu Lac, Tiểu Ni?”

“Nga, là vậy sao!” Trình Hạo không hiểu vì sao trong lòng có điểm mất mát

“Ta và Tiểu Hạo cũng đã quen nhau thật lâu đi, học trưởng đại học của hắn là bằng hữu của ta, ngẫu nhiên gặp nhiều lần liền quen biết Tiểu Hạo, chỉ là không nghĩ tói Tiểu Hạo làm việc trong công ty của Tiểu Lạc. thế còn ngươi, cũng không phải nhân viên trong công ty Tiểu Lac, ngươi chạy đến đây làm gì?”

“Tìm nam nhân” Vưu Lạc bình tĩnh trả lời Lục Diêm

Những người xung quang nghe được bọn họ đối thoại đều đem ánh mắt chuyển lên người Tiểu Ngải

“Hứ một đám không hiểu biết” Tiểu Ngải giống như một con khổng tước cao ngạo, xoay người thẳng hướng nhà hàng Tất Thắng mà đến

Lý Mộc sửng sốt nhìn con phượng hoàng cao ngạo đang đi vào nhà hàng Tất Thắng nghĩ có một ngày chính mình cũng sẽ trở nên như vậy, không ngại người khác suy nghĩ cái gì chỉ vì mình mà sống, sau đó nói với mọi người mình là đồng tính luyến ai, thế thì đã sao

Thời gian ăn cơm trưa người đến đây thực sự không ít, may mắn là đa số mọi người đều là thương nhân tham gia triển lãm nên mang cơm ra ngoài, bằng không bọn họ nhất định sẽ phải đứng ăn

Trình Hạo giới thiệu Lý Mộc Nhất với Lục Diêm, cuối cùng còn cố ý nói thêm một câu, đây là đại thúc ra từng nhắc đến với ngươi

Lục Diêm chọn mi, còn tưởng là thúc thúc thôi, thì ra thực sự là đại thúc a!

Lục Diêm nhìn Lý Mộc Nhất, trừ bỏ bộ dạng xinh đẹp ra thật sự là không có gì đặc biệt, người này sao? Lục Diêm nhìn về phái Vưu Lạc, thảo nào Vưu Lạc thật lâu cũng không đi tụ họp cùng bọn họ thì ra là thế. Xem ra Tiểu Lạc thực sự là trầm luân trong bể tình rồi a, không biết Vưu Ly có biết không về sau nhất định sẽ có kịch hay để xem ha ha

Vưu Lạc thấy Lục Diêm nhìn về phái mình, liền dùng hình khẩu:”Của ta”

Lục Diêm trong lòng cảm thấy buồn cười, Tiểu Lạc này gặp được người mình thích cũng trở nên cẩn thận a. Sau đó quay đầu nhìn Trình Hạo ở một bên một tay thì cầm đùi gà nhét vào miệng một tay cầm dĩa cuốn mì Ý nở nụ cười, chính mình cũng phải thật cẩn thận a

Lấy giấy ăn nhẹ nhàng lau khóe miệng Trình Hạo bị đồ ăn dính lên:” Ăn từ từ nhìn xem ngươi biến thành cái dạng gì rồi, cũng không ai ăn mất của ngươi” Lục Diêm vừa nói vừa lau

“Vừa rồi còn không thấy đói, vừa thấy đồ ăn liền cảm thấy thật đói, Diêm, ngươi cũng ăn đi” Nói xong cũng đem một cái đùi gà hướng miệng Lục Diêm đưa đến

“Ta nói hai người các ngươi có để ý đến người khác không a, định không cho người ta ăn sao? Vưu Ni oán giận đứng lên, Mấy người này ăn một bữa cơm cũng phải khoe khoang ân ái, thật sự là đầu nhúng nước

“Chúng ta làm sao?” Trình Hạo không rõ cho nên quay đầu nhìn về phía Lục Diêm, hắn thật sự không thấy gì a, bình thường hai người khi ra ngoài ăn cơm với nhau cũng đều như vậy mà

Lục Diêm liếc mắt nhìn Vưu Ni:”Tiểu Ni a, nếu không ta gọi Lý Khắc đến đi” Lục Diêm lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi

“Dừng, dừng lại, ta không nói nữa là được đi” Vưu Ni trong lòng kêu rên, tại sao mọi người đều khi dễ ta a, đại thúc đã không thể khi dễ, hiện tại đến cả Trình Hạo cũng không thể a

Quay đầu nhìn Tiểu Ngải đang hăng hái chiến đấu với đồ ăn, quên đi, tiểu tao bao kia cũng không thể khi dễ, bằng không chính mình cũng không thể yên ổn với hắn

Lý Mộc vừa nhìn đến tình trạng giữa Lục Diêm cùng Trình Hạo cũng hiểu được chuyện gì đó liền quay đầu nhìn về phía Vưu Lạc, Vưu Lạc nhẹ nhàng gật đầu coi như tán thành ý nghĩ của Lý Mộc Nhất

Cơm nước xong, mấy người ngồi ở nhà hàng nghỉ ngơi một hồi:”Tiểu Lạc, gần đây sao không thấy nhị ca bọn họ?”

Vưu Lạc trong lòng có tiếng chuông cảnh báo thật lớn vang lên:”Nga, nhị ca cùng Mục ca đi Bắc Kinh thăm đại ca, chưa biết khi nào trở về”

“Như vậy a” Lục Diêm cười đến giống một con hồ ly giảo hoạt

“Thì ra là thế, thảo nào chuyện lớn như vậy mà hai người cũng không thấy động tĩnh gì” Tiểu Ngải bày ra biểu tình hiểu rõ

“Đi thôi, trở về nhanh lên nếu không nhân viên đang làm việc đều chết đói” Vưu Ni nhìn tên nam nhân đang mang ý xấu kia lắc đầu nghĩ nếu Mục ca cùng nhị ca trở về hẳn sẽ rất náo nhiệt

“Tam ca, ngươi phải nhanh chân nhanh tay lên a, ta thấy Tiểu Ngải cùng Diêm ca đang muốn bày chuyện xấu, nếu nhị ca trở về thì sẽ có phiền toái rất lớn ni” trên đường trở về Vưu Ni thấp giọng nói bên tai Vưu Lạc

“Triển lãm chấm dứt” Vưu Lạc cho Vưu Ni bốn chữ, kéo đại thúc bước nhanh về phái trước

Lục Diêm không có giấy mời đành mất 50 đồng mua vé đi vào. Vưu Lạc nhìn tình huống này hướng quản lý triển lãm phân phó vài câu liền cùng mọi người xem triển lãm, Vưu Lạc không ngại nhiều người ồn ào nhưng Lý Mộc Nhất sẽ ngại, chỉ cần có thể bồi đại thúc là được nhất là trong tình huống này, cả Tiểu Ngải và Lục Diêm đều ở đây, chính mình phải thời thời khắc khắc canh giữ bên người đại thúc mới có thể yên tâm

Nghĩ đến nhị ca nếu biết mình yêu một nam nhân hắn liền thấy đau đầu, nhớ năm đó, chuyện của nhị ca cùng Mục ca hắn cũng nhúng tay vào không ít a

Chiều đền, Tiểu Ngải phát hiện một thương nhân Nhật Bản tham gia triển lãm, Nhật Bản a, quê hương của đam mỹ a haha

Liền đem kéo mọi người sang bên kia, đến gần đại sảnh của hội trường:” Đi nhanh lên sang bên kia xem một chút”

Lý Mộc thấy đến gần người Nhật bản liền hỏi:”Tiểu Ngải, ngươi biết tiếng Nhật sao?”

“Đương nhiên là biết rồi, Tiểu Ngải ta là ai chứ!” Tiểu Ngải ở giữa hội trường ngó đông ngó tây

“Vậy ngươi nói hai câu chúng ta nghe thử a” Vưu Lạc rất hiểu biết cái người ngay cả tiếng Trung còn chưa rõ hết này

“Thiết, cho các ngươi nghe thử, khụ khụ, tử lạp tử lạp, bát dát nha lộ, tát hữu lai lạp, yêu ngươi yêu ngươi, này nọ này nọ. Thế nào? Cũng không tồi đi” Tiểu Lạc thật đắc ý bình thường xem nhiều AV thật sự là có chỗ dùng được rồi (thực sự là không biết giải quyết thế nào với câu tiếng Nhật của anh ý, ai biết giúp mình với >”<)

2 giây sau mọi người òa lên một trận cười dữ dội:”Tiểu Ngải a, ngươi thật sự rất có tài, rất bội phục ngươi, haha….” Trình Hạo người đến cả người ngã vào Lục Diêm

Lục Diêm ômTrình Hạo cười đến sắp đổ, cũng vui vẻ đến không khép miệng lại được. Nhưng hắn cao hứng là bởi Trình Hạo ngã vào trong lòng mình

“Ngươi là đồ thiếu văn hóa, thật sự là dọa người, đừng nói ta quen biết ngươi” Vưu Ni vẻ mặt ghét bỏ nhưng vẫn không nhịn được cười

“Vưu tổng, bọn họ làm sao vậy?” Vưu Lạc nhìn Lý Mộc Nhất không có phản ứng môi ấm áp dán sát vào tai hắn:”Ngươi ngẫm lại hai từ Tiểu Ngải nói cuối cùng  xem”

Lý Mộc bị nhiệt khí thở ra biến thành ngứa ngứa sau đó lại nghĩ đến lời Tiểu Ngải vừa nói, 3 giây sau Lý Mộc Nhất mặt đỏ phừng phừng khiến người ta nhìn đến liền có xúc động muốn cắn một ngụm

Lý Mộc không biết là vì Tiểu Ngải nói sai hay vì độ ấm của Vưu Lạc làm cho hắn tâm dương khó nhịn

 

 

Chương 9. Tiểu Hạo hạnh phúc

 

Vưu Lạc phát hiện tại thời điểm hội nghị thường kỳ Lý Mộc Nhất thường dùng ánh mắt không hiểu nhìn mình chằm chằm nhưng chỉ cần ánh mắt của hắn cùng Lý Mộc giao nhau thì người kia sẽ lập tức chuyển tầm mắt đi nơi khác

Vưu Lạc không rõ Lý Mộc Nhất là làm sao vậy, chính Lý Mộc Nhất cũng không hiểu được mình đây là bị sao vậy. Nói đi nói lại thế nào hắn cũng là người từng trải, nên mơ hồ cảm nhận mình sắp sửa rơi vào trầm luân một lần nữa nhưng chính mình đã đáp ứng ba ba sẽ không tìm nam nhân nữa, hơn nữa nghĩ đến những chuyện đã qua hắn lại không biết nên làm thế nào bây giờ

“A, quên đi, đi bước nào hay bước đó, không cần nghĩ nhiều như vậy”.

“Đại thúc, cái gì đi bước nào hay bước đó, ngươi muốn đi đâu a?” Vưu Lạc đi theo sau Lý Mộc Nhất nghe thấy liền tiến lên hỏi

“A, Vưu tổng, không…không có việc gì, bọn họ đâu?” Lý Mộc vừa quay đầu lại không thấy những người khác

“Bọn họ đều hướng đại sảnh đi trước rồi, đi thôi, hai ta cũng đến đó” Vưu Lạc lôi kéo Lý Mộc Nhất hướng đại sảnh đi. Lý Mộc Nhất không cự tuyệt, độ ấm của Vưu Lạc theo ngón tay truyền sang tay Lý Mộc Nhất rồi vào trong người, hòa vào cơ thể, Lý Mộc Nhất mặt đỏ hồng, cúi đầu, tùy ý Vưu Lạc kéo mình đi

Vừa tiến vào đại đại sảnh, liền phát hiện rất nhiều người đang vây quanh một cái camera quay toàn bộ khu triển lãm:” Đại thúc, khu B nhiều người lắm, chúng ta đi xem đi”

“Được!”

Hai người đến gần mới biết thì ra là một công ty đang tổ chức tuyên truyền quảng cao hấp dẫn ánh mắt mọi người. Trên khan đài là bốn người mẫu xếp thành một hàng trong đó còn có một cô gái ngoại quốc, từng cô gái đều mặc quần rất ngắn thân trên mặc ão lót màu sắc khác nhau, quần áo đều thực ngắn, lộ ra từ phần eo xuống dưới

“Ai, chị dâu, các ngươi lại đây xem, eo thật nhỏ nha, chậc chậc dáng người thật đúng là chuẩn nha, đáng tiếc hình như trên mặt bị bôi thuốc phải không?” Tiểu Ngải kéo Lý Mộc Nhất chỉ về phía một người mẫu mặc quần áo màu xanh nói

“Tiểu Ngải, ngươi bị cận thị sao?” Lý Mộc hỏi

“A, đại thúc, sao ngươi biết ta cận thị a” Tiểu Ngải thấy thật kỳ quái mình hình như không cùng đại thúc đề cập qua chuyện này mà. Hắn cũng không đeo kính trước mặt đại thúc bao giờ đi.

“Nói ngươi ngốc còn không thừa nhận, phiền ngươi nhìn cho rõ, người ta gọi đó là nghệ thuật Painted Skin. Đều là trực tiếp vẽ trên người, những gì ngươi xem không phải quần áo thật vậy ngươi nói xem trên mặt người ta có phải là đang bôi thuốc không?” Lục Diêm nhìn Tiểu Ngải vẻ mặt trêu tức.

“Diêm, ngươi sao lại như vậy a, biết rõ người ta cận thị còn cố ý khi dễ ta, hừ!” Khổng tước kiêu ngạo hiện tại thực buồn bực

“Đại thúc đẹp không?” Vưu Lạc hỏi Lý Mộc Nhất đang nhìn chằm chằm vào Lý Mộc Nhất

“Ân rất đẹp mắt” Lý Mộc Nhất một bên trả lời vấn đề Vưu Lạc một bên suy nghĩ thứ này thì phải làm thế nào để tẩy a, da có thể bị làm hỏng hay không? Hiện tại con người kiếm tiền thực không dễ dàng mà!

Vưu Lạc mất hứng, phi thường mất hứng, có điểm dỗi hỏi:”So với ta còn đẹp hơn?”

Lý Mộc quay đầu lại nhìn vẻ mặt mất hứng của Vưu Lạc, phốc một tiếng nở nụ cười:”Ngươi muốn so với bọn họ sao?”

“Ha ha, Tiểu Lạc ghen tị a!” Tiểu Ngải cười ha hả

Khuôn mặt tuấn tú của Vưu Lạc đỏ lên, chính mình cũng biết thật ngượng ngùng, ha ha cười gượng hai tiếng

“Ta suy nghĩ thứ này hình như là sơn hóa chất, làm thế nào để tẩy đi, có thể làm da cháy phỏng hay không, người mẫu ở trên sân khấu nhìn có vẻ thật mỹ lệ nhưng thật ra kiếm tiền thật vất vả a!”

Lý Mộc Nhất thản nhiên nói

Vưu Lạc nghe được lời Lý Mộc Nhất noi, khóe miệng giơ lên biến thành một độ cong xinh đẹp, đại thúc tuy không nói rõ nhưng là đang lấy một phương thức khác để giải thích cho mình. Ha ha.

Tổ chức triển lãm là ở trung tâm hội trường, kỳ thật cửa ra vào hội trường là đi cùng khách sạn Hoa Kỳ từ hội trường tổ chức triển lãm đến khách sạn chỉ mất không đến 2 phút đi bộ. Cho nên ở ngày triển lãm thứ ba, mọi người liền nhìn thấy Tiểu Ngải bị một nam nhân kéo đến khách sạn Hoa Kỳ đặt phòng

Buổi sáng hôm sau, thời điểm mọi người đều chuẩn bị xong Tiểu Ngải còn không đến, Lý Mộc Nhất có điểm sốt ruột:”Vưu tổng, Tiểu Ngải sao còn không trở về a, liệu có chuyện gì xảy ra với hắn không?” Lý Mộc Nhất lo lắng hỏi

“Đại thúc, ngươi cứ yên tâm đi, chưa đến chiều tên dâm đãng kia sẽ không trở về” Vưu Ni rất hiểu biết Tiểu Ngải, tuy rằng người này thật sự tao bao nhưng vẫn thực sự để ý ánh mắt của mọi người, không thể dùng ánh mắt của người bình thường mà nhìn hắn. Hiện tại việc đồng tính luyến ái công khai yêu đương cũng không có gì là quá bất ngờ, cũng không bị nhiều người kì thị như trước, hắn không làm đến thời điểm trời đen kịt mới là lạ.

Quả nhiên khoảng 4 giờ chiều, Tiểu Ngải xuất hiện, hắn đầu tiên gọi cho Vưu Lạc sau đó lập tức đến nơi tìm bọn họ

Lý Mộc vừa thấy Tiểu Ngải từng bước xuất hiện trước mặt mọi người:”Tiểu Ngải, thân thể ngươi không có việc gì đi?” Lý Mộc quan tâm hỏi

“Ai da, giờ thì thích đi, mông đau không?” Lục Diêm nhìn Tiểu Ngải vẻ mặt như sói đói vô cùng khinh thường

“Này không phải chuyện các ngươi có thể hiểu được” Tiểu Ngải vừa nói vừa dùng đầu lưỡi liếm liếm môi

“Xem ngươi ý xuân trên mặt còn chưa tan hết, sao không trở về làm tiếp một ngày nữa a”

“Tiểu Ni, ngươi nghĩ rằng ta không muốn trở về a, chẳng qua là triển lãm kết thúc, người ta phải đi về thôi” Tiểu Ngải vẻ mặt tiếc hận

“Đi thôi” Vưu Lạc lôi kéo Lý Mộc Nhất hướng triển lãm công ty đi

Tiểu Ngải vô cùng bi ai phát hiện chính mình đã trở thành trò cười cho mọi người, Vưu Ni lúc ở công ty đã đem mấy câu tiếng Nhật của mình nói với nhân viên công ty, kết quả mọi người vừa thấy hắn đến liền cười thành một đoàn

Tiểu Ngải trong lòng sinh khí a, nghĩ thế nào cũng phải nghĩ biện pháp lấy lại mặt mũi

Triển lãm diễn ra trong 5 ngày rốt cục đã xong, Vưu Lạc lấy danh nghĩa công ty mời mọi người ăn cơm đương nhiên không có Lục Diêm cũng không có Tiểu Ngải

Lý Mộc Nhất có ý định đến bàn nhân viên trong ngành của mình ngồi nhưng hắn lại bị Vưu Lạc kiên quyết kéo đến ngồi bên người. Lý Mộc cảm thấy không thoải mái, một bàn này trừ bỏ Vưu Lạc, Vưu Ni cùng Mai Á còn có quản lý các ngành khác, chính hắn một nhân viên nhỏ nhoi lại ngồi ở đây thực sự là không thích hợp.

“Vưu tổng, ta nghĩ là mình nên trở lại bàn kia thì hơn” Lý Mộc Nhất nhẹ nhàng kéo góc áo Vưu Lạc thấp giọng nói.

“Làm sao vậy, không thích ngồi cạnh ta sao?” Vưu Lạc vẻ mặt thất vọng.

  “Không phải, ta ngồi bàn này không thích hợp lắm!”.

“Ai nói thế” Vưu Lạc cố đề cao thanh âm.

Lý Mộc thấy có nhiều người muốn quay đầu nhìn liền lôi kéo Vưu Lạc:”Không có, ai nha, ngươi nói nhỏ chút không được sao? Mọi người đều nhìn qua đây rồi!” Lý Mộc Nhất có điểm ngượng ngùng.

Vưu Lạc nhìn Lý Mộc không tự giác hướng mình làm nũng thật cao hứng.

Cúi đầu dán sát vào tai Lý Mộc Nhất:”Ngươi để ý đến người ta làm gì, có ta ở đây, ai dám nói cái gì, chịu khó ngồi một lát ta liền mang ngươi đi. Buổi tối đã hẹn Lục Diêm cùng Tiểu Ngải ta mang ngươi đi chơi được không?”.

“Được” Lý Mộc Nhất mặt đỏ hồng, vô ý thức gật đầu đáp ứng Vưu Lạc.

“A, con gái lớn không thể giữ a!” Vưu Ni ở bên cạnh lắc đầu, nhìn tình huống kia biết một con ngựa Lý Mộc Nhất sẽ ra đi.

“Câm miệng” Vưu Lạc quay đầu trừng Vưu Ni.

Lý Mộc Nhất cắn môi, mặt càng đỏ hơn. Vưu Ni lè lưỡi cười khẽ, không lên tiếng.

“Đại thúc, đừng để ý đến nàng lát nữa ta gọi Lý Khắc đến đón nàng”.

“A, đừng nha, Tam ca, ta sai lầm rồi tax in lỗi không được sao? Thật là chỉ biết lấy hắn ra dọa ta” một bộ dáng tiểu cô nương ủy khuất.

Lại ngồi một lát, Vưu Lạc quay đầu hướng Mai Á nói vài câu kéo Lý Mộc Nhất đi.

 “Tam ca, đợi ta với” Vưu Ni chạy theo.

“Mai tổng giám, Vưu tổng cùng nhân viên kỹ thuật kia là….” Thấy hai người bọn họ đã đi, một người hỏi Mai Á.

“Đừng hỏi nhiều, biết nhiều mau chết, chỉ cần nhớ rõ đừng khi dễ Lý Mộc Nhất là được bằng không Vưu tổng có làm ra chuyện gì ta cũng không thể biết rõ” Mai Á nhìn những người trên bàn này đều là cấp quản lý cũng đã nhiều ít tra tư liệu về Lý Mộc Nhất đi

Vưu Lạc lái xe mang theo Vưu Ni cùng Lý Mộc đến Coco Bar, đến nơi đã thấy Lục Diêm cùng Tiểu Ngải đã ở đó.

“A, Tiểu Hạo đến lúc nào vậy, sao ta không nghe nhắc đến? Lý Mộc vừa đến đã thấy Trình Hạo ở đây có điểm kỳ quái.

“Ha ha đại thúc, tan tầm Diêm liền tới đón ta, ta liền đi luôn”.

“Nga ,thảo nào không thấy ngươi” Lý Mộc nhớ lại bữa ăn hình như không thấy Trình Hạo.

“Đại thúc, lại đây ngồi” Lý Mộc đi đến ngồi bên cạnh Vưu Lạc.

“Tiểu Ni, sao ngươi không nhận điện thoại của ta, ta nghĩ ngươi có chuyện” Lý Khắc đột nhiên xuất hiện đem Vưu Ni ôm chặt trong lòng.

“Biến” một cước hướng Lý Khắc đá bất quá không có một chút sức nào, Lý Khắc vẫn gắt gao ôm Vưu Ni.

“Nói, là ai hãm hại ta, sao không ai nói cho ta biết là hắn sẽ đến” Vưu Ni tức giận nhìn đám ngườ.i

“Bảo bối, đi thôi, đừng quấy rầy người khác nói chuyện yêu đương” Lý Khắc đem Vưu Ni ôm lấy hướng bên ngoài đi ra, mới đi được hai bước lại quay lại.

“Tiểu Lạc a, quên không nói cho ngươi, ca ca ta gọi điện nói ngày mai sẽ cùng chị dâu trở về”.

Vưu Lạc sửng sốt một chút:”Đáng chết” dụi tắt điếu thuốc trên tay.

“Làm sao vậy, ngươi không sao chứ?” Lý Mộc Nhất có điểm lo lắng nhìn khuôn mặt nhăn nhó có Vưu Lạc.

“Không có việc gì, đại thúc, ngươi muốn uống cái gì” Vưu Lạc quay đầu nhìn về phía Lý Mộc Nhất với vẻ mặt ôn nhu.

Lý Mộc vừa thấy thần sắc Vưu Lạc như vậy liền hoảng hốt:” A, nước là tốt rồi”.

“Ai, chị dâu đến quán bar làm gì có ai uống nước a! không được không được phải uống rượu” Tiểu Ngải hóng đến.

“Ta không uống được rượu vừa uống liền say thật sự không thể uống” Lý Mộc Nhất quay đầu hướng Vưu Lạc cầu cứu.

“Lấy nước cho hắn, hắn không uống được rượu”.

“Thiết, ngươi tránh ra một bên đi, ta nói cho ngươi biết a, nam nhân không biết uống rượu sẽ thực dễ bị người lừa mất” Tiểu Ngải a, đây là nói con gái đi.

“Ta cũng sẽ không uống rượu, Diêm không cho ta uống hắn nói uống rượu không tốt cho thân thể, đúng không Diêm?”.

“Đúng” Lục Diêm một phen ôm chặt Trình Hạo đem hắn kéo vào lòng nhẹ nhàng hạ xuống trán một cái hôn.

“Diêm” Lục Diêm nhìn tiểu tử mị nhãn như tơ ngửa đầu về phía mình, trong lòng liền ai thán, ta cần thật nhiều định lực thì mới có thể khống chế được xúc động hung hăng hôn ngươi a.

Lục Diêm tiến đến bên tai Trình Hạo:”Bảo bối, nếu ngươi lại câu dẫn ta, có khả năng ta sẽ lập tức kéo ngươi vào phòng vệ sinh nga, ta sắp nhìn không được nữa rồi”.

“Diêm, ngươi….chán ghét” Trình Hạo hờn dỗi dùng nắm tay nhẹ nhàng đánh vào ngực Lục Diêm, định từ trong lòng hắn giãy ra.

Lý Mộc sửng sốt, đây không phải là quá nhanh đi. Mấy hôm trước còn….

Vưu Lạc thấy Lý Mộc ngốc lăng :”đúng là có hơi nhanh nhưng hắn thực hạnh phúc, đây chính là điều hắn muốn không phải sao?”.

Lý Mộc nhìn hướng Vưu Lạc, Vưu Lạc nói tiếp:”buổi tối hôm nay đến đây chính là đề xuất của Lục Diêm, nói là muốn chúc mừng một chút, ngươi chỉ cần thành tâm chúc phúc hắn là tốt rồi, đúng không?”.

“Ân” Lý Mộc Nhất gật đầu, nhìn Trình Hạo từ trong lòng Lục Diêm đi ra, kéo Trình Hạo lại:”Tiểu Hạo, ngươi hạnh phúc không?”.

“Đại thúc, ta không phải hạnh phúc mà là phi thương phi thương hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi ta cũng không biết phải biểu đạt thế nào, ta thực mê man cũng thực do dự nhưng nhân sinh chỉ có ngần ấy năm ta đã nghĩ sẽ một mình trải qua cuộc sống nhưng ta lại gặp Diêm. Ta chỉ nhìn hắn hiền thấy vui vẻ, không thấy sẽ lại nhớ hắn ban đầu ta còn ngốc đến nỗi nghĩ tình cảm mà mình đối với hắn là bằng hữu nhưng ta sai lầm rồi, nhìn thấy hắn ôn nhu với người khác ta thực sinh khí, ta thực bối rối, ta không rõ tại sao mình lại như vậy, ta cũng không phải con gái. Sau đó ta dụng tâm suy nghĩ rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì, tại sao ta lại như vậy”.

Nói xong Trình Hạo nhìn về phía Vưu Lạc cùng Lục Diêm đang nói chuyện:” Về sau ta hiểu được ta đã yêu Diêm, hắn bá đạo, ôn nhu, săn sóc, quan tâm, tất cả tất cả đều làm cho ta mê muội sau đó ta hiểu được nơi nào có Diêm nơi đó chính là hạnh phúc của ta”.

Lục Diêm quay đầu nhìn về phía này, tình yêu nồng đậm trong mắt đều là hình ảnh Trình Hạo.

“Đại thúc, ta tin tưởng những chuyện ngươi từng trải qua khiến ngươi trở thành như bây giờ nhưng mọi chuyện đều đã qua rồi không phải sao? tất cả mọi người đều thấy rõ ràng Vưu Lạc đối với ngươi như thế nào, trong lòng ngươi cũng đã thật rõ ràng không phải sao? Bi thương cũng tốt, vui vẻ cũng tốt, hạnh phúc cũng tốt, tất cả đều có thể lựa chọn chỉ cần ngươi muốn ngươi sẽ hạnh phúc”.

Lý Mộc nhìn Vưu Lạc đang nói chuyện phiếm cùng Lục Diêm, cả người đều tỏa ra hơi thở nam tính mê người, làm cho mọi người đều đố kị với hắn. Nam nhân xuất sắc như thế chính mình có thể có được sao?.

 

 
8 phản hồi

Posted by on Tháng Mười Hai 27, 2012 in Két sắt

 

8 responses to “Này, đại thúc_ chương 8+9

  1. PHONG LINH LÂU

    Tháng Mười Hai 28, 2012 at 2:53 sáng

    hjhj, comt cho ban, ta vua nkin so tkich cua nang, gjog ta tke k bjet, hehe, ta cung co mau sm, nang co djnk djck bo nao k?
    con ca nhac,ta cung la cass nha, co ma, ta yeu ka 5 ng!

     
    • Red Orchid

      Tháng Mười Hai 28, 2012 at 5:19 sáng

      dịch thì ta chịu thôi ^^~, edit thì còn lớ ngớ được mấy chứ ha ha. ta cũng yêu cả 5 thằng nha cơ mà ta yêu Min nhất hehe

       
  2. chris.pham

    Tháng Mười Hai 28, 2012 at 12:50 chiều

    bạn ơi! xin thứ lỗi vì ta thật sự ko biết tên thân mật của con người bạn thích là j ak. thành ra ko giải được pass. hu hu hu…. thêm nữa ta ko phải là fan của k-pop, ta chỉ thích đọc đam mỹ thôi còn lại ta đều mù tịt. bạn gợi ý thêm cho được ko?

     
    • Red Orchid

      Tháng Mười Hai 28, 2012 at 1:22 chiều

      bạn đã đoán ra anh ý là ai chưa? nếu đoán ra rồi thì bạn hỏi bất cứ cass nào thì người ấy cũng có thể nói cho bạn ^^~. cố lên pass dễ lắm

       
  3. chris.pham

    Tháng Mười Hai 28, 2012 at 2:10 chiều

    theo như trên thì chắc là người đó. ah, rất vui vì bạn đã trả lời mình. mình sẽ cố gắng. nếu ko được thì chịu vậy. hi hi. sắp hết năm rồi. chúc nhà bạn sang năm mới làm ăn phát đạt. người người ghé qua. người người comment.

     
  4. hoacomay

    Tháng Tám 22, 2013 at 10:32 sáng

    Nàng ơi cho ta xin cái pass với ta không tài nào giải nổi à
    stupidmouse04@gmail.com

     
    • Red Orchid

      Tháng Tám 22, 2013 at 1:31 chiều

      nàng ơi ta đã giải thích rất rõ rồi mà, ta ko cho pass đâu rất dễ mà, nàng xem lại xem đã viết hoa hay chưa đi😀

       
  5. sukinahito

    Tháng Mười Một 28, 2014 at 12:35 sáng

    Nàng viết mấy câu tiếng Nhật đó ra ta dịch cho. Dạng nguyên văn của nó chưa được chuyển thể sang âm hán việt nhé

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
JYJ3

The Return of JYJ!

Vũ Điệp Cốc

Mọi thứ rồi cũng đến hồi kết,chỉ xin cho tôi đừng là người ở trong đó vì đến lúc kết thúc mới biết mình sai ở đâu thật quá bi thương.

CielJJ - Jaejoong's Vietnamese fansite

All for Jaejoong's happiness

Ám Dạ Cung

Ngoài vòng tay anh là bão tố

HaeHyuks world

Cầu ngươi yêu ta!

윤재 - 충성!

Người có tình rồi sẽ về bên nhau, khoảng cách có là chi khi yêu thương luôn còn đó...

PHONG LINH LÂU

Pass: truclamcu / Chủ nhà đang năm cuối, khó lòng phân tâm.

B-Lovez

Spread the love

nhoxtiny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

%d bloggers like this: