RSS

Này, đại thúc_chương 11+12

27 Dec

Chương 11: Sống chung

 

Vưu Lạc nhìn đại thúc không biết đang suy nghĩ cái gì đến xuất thần, cúi đầu hỏi:” Suy nghĩ cái gì vậy?”

Lý Mộc vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hình ảnh chính mình trong mắt Vưu Lạc quả nhiên người này chính là hạnh phúc của mình, hắn nhẹ nhàng lắc lắc đầu:” Không nghĩ gì cả”

Vưu Lạc chọn mi, nếu đại thúc không muốn nói vậy thì không nên hỏi hắn, chính mình một bên lấy quần áo mặc vào cho Lý Mộc, đem người ôm chặt lấy nhấc lên, Lý Mộc Nhất thất kinh:” Ta….ta không sao, tự ta có thể đi”

“Ta sẽ đau lòng” Vưu Lạc ôm Lý Mộc Nhất ra phòng khách, đem hắn để lên ghế cạnh bàn ăn,lấy cháo đã nấu xong để trước mặt hắn

“Đại thúc, mau ăn đi” Lý Mộc thấy bát cháo được nấu thật kĩ, mặt trên bỏ thêm chút dầu thông, mùi hương bay lên ngập mũi liền thấy thực thèm,  từ tối hôm qua đến giờ cũng chưa có gì bỏ vào bụng  hắn hiện tại thực đói, từng ngụm từng ngụm ăn hết bát cháo.

“Ăn rất ngon, không nghĩ tới tay nghề của ngươi tốt như vậy” Lý Mộc Nhất buông bát thật lòng tán thưởng

“Ngươi thích là tốt rồi, bất cứ khi nào muốn ăn ta đều có thể làm cho ngươi” Vưu Lạc vươn người về phía trước vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lên khóe miệng còn dính cháo của Lý Mộc Nhất, vừa lòng nhìn Lý Mộc Nhất mặt đỏ hồng, lại ở trên môi mổ nhẹ một chút

“Xem ngươi, ăn thế nào để quanh miệng đều dính đồ ăn, cũng không ai tranh với ngươi”

“Ta….ta đói bụng cho nên…” Lý Mộc Nhất chỉ biết cúi đầu ngượng ngùng nói

“Ta đi rửa chén” Vưu Lạc đánh gãy lời Lý Mộc Nhất định nói, trong lòng thầm nghĩ muốn đạt tới yêu cầu của mình xem ra còn cần chút thời gian, đại thúc vẫn còn có chút xấu hổ

Vưu Lạc cầm chén thu thập hảo vừa xoay người một cái liền thấy Lý Mộc Nhất đang chuẩn bị đứng lên đi đến phòng ngủ, nhìn từ thế đi của Lý Mộc cười đến rất ái muội

“Đại thúc, ngươi muốn làm gì?”

“Ta thay quần áo, không phải ngươi nói lát nữa phải xuất môn mua vài thứ sao?”

Vưu Lạc đi đến sau lưng Lý Mộc Nhất, từ phía sau ôm Lý Mộc Nhất vào trong lòng:” Không được, ngày mai chúng ta đi, nhiệm vụ của ngươi hôm nay là hảo hảo nghỉ ngơi” sau đó không đợi Lý Mộc nói lời nào liền đem người ôm vào phòng ngủ

“Ta không sao, thật sự, có đau một chút, nhưng là…”

“Không vội, muộn một hai ngày cũng không sao, hôm nay ở nhà chúng ta dọn dẹp, ngày mai ngày kia còn có thể hảo hảo nghỉ ngơi một chút nếu không thứ hai đi làm ngươi sẽ thấy mệt”.

Lý Mộc nhìn Vưu Lạc cười gật gật đầu:”Hảo”

“Đại thúc, ngươi muốn làm gì đó hay là ngủ một chút…? Vưu Lạc đem Lý Mộc đặt lên giường hỏi

“Ta muốn xem sách”

“Ở đâu, ta lấy giúp ngươi”

“Ở kia” Lý Mộc Nhất chỉ một quyển sách trên chiếc bàn ở bên cạnh

Lý Mộc Nhất tựa vào giường đọc sách, Vưu Lạc đi ra ngoài sau đó cầm bút ký cùng máy tính tiến vào. Ngồi lên giường ngồi cạnh đại thúc xem tư liệu

Một lát sau Vưu Lạc cúi đầu nhìn Lý Mộc Nhất đang tựa đầu vào cánh tay mình sách rơi trên giường long mi thật dài khép hờ trên ánh mắt, khóe miệng hơi hơi cong lên:” Đại thúc, mệt mỏi sao?”

“Ân”

Vưu Lạc cười cười, tắt máy tính, để trên bàn sau đó đem Lý Mộc Nhất ôm vào trong lòng mình cầm lấy sách hắn vừa xem.

Ngoài cửa sổ từng cơn gió luồn vào nhà bức màn trắng bị gió thổi nhẹ nhàng bay lên, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên hai người ôm nhau trên giường. Lý Mộc Nhất ở trong ngực Vưu Lạc cọ cọ, vươn tay ôm trọn thắt lưng Vưu Lạc tìm vị trí thoải mái nặng nề ngủ.

Vưu Lạc đọc sách một hồi cũng mệt nhọc, ôm Lý Mộc Nhất vào lòng cũng khép mắt.

Hai người bị một trận tiếng chuông điện thoại rung đánh thức

Lý Mộc Nhất nhu nhu mắt còn nhập nhèm buồn ngủ muốn từ trong lòng Vưu Lạc đi ra tiếp điện thoại, Vưu Lạc ở phía sau cũng tỉnh than thở:” Ta rõ ràng đem di động của hai ta đều tắt a”, sau đó giữ chặt Lý Mộc Nhất đang muốn ngồi dậy, tự mình đi tiếp

Xuống giường phát hiện di động hai người đều tắt a, nguyên lai là điện thoại bàn tại phòng khách nhà đại thúc kêu vang

“Để ta nghe đi” Lý Mộc Nhất có điểm nghi hoặc, mình không có thân thích cùng bằng hữu sao lại có người gọi điện thoại bàn chứ?

“Uy, xin chào, ngài tìm ai vậy? Lý Mộc Nhất khách khí hỏi

“Đại thúc, ta là Tiểu Ni, Tam ca có ở đó không để hắn nghe điện thoại một lát” thì ra là Vưu Ni gọi tới

“Lạc, tìm ngươi này, là Tiểu Ni” Lý Mộc vừa quay đầu vừa hô to Vưu Lạc

Vưu Lạc đi đến ngồi bên cạnh Lý Mộc Nhất, lại đem người này kéo vào trong lòng:” Chuyện gì? Ngươi sao lại có số điện thoại nhà đại thúc?”

“Số điện thoại tra được trong hồ sơ ở công ty, ai kêu hai người đều tắt di dộng, nhị ca cùng Mục ca đã trở lại, bảo ngươi mang đại thúc đến chơi” Vưu Ni có điểm vui sướng khi người gặp họa nói

“Hôm nay không được, đại thúc cần nghỉ ngơi ngày mai rồi nói sau”. Vưu Lạc nghĩ nếu tránh không được vậy thì không cần tránh, bất quá hôm nay phải để đại thúc hảo hảo nghỉ ngơi mới được

“Như vậy a, vậy ngươi tự mình nói với nhị ca đi” Vưu Ni đưa điện thoại cho Vưu Ly

“Nhóc con chết tiệt, nghe nói ngươi tìm được một đại thúc, mang đến đây cho chúng ta nhìn xem đi” Vưu Lạc vừa nghe thấy thanh âm nhị ca liền đau đầu.

“Có thể, bất quá hôm nay không được, đại thúc hôm nay cần nghỉ ngơi, ngày mai đi”

“Woah, đây là đệ đệ của ta sao? từ khi nào thì ngươi quan tâm người khác như vậy, nghe Tiểu Ni nói tối hôm qua ngươi đã đem đại thúc ăn sạch sẽ, có phải ngoạn quá mức hay không hay tại kỹ thuật của ngươi quá kém a?” Vưu Ly nghĩ rốt cục cũng có được cơ hội chỉnh nhóc con chết tiệt này, chính mình sao có thể dễ dàng buông tha hắn chứ

Vưu Lạc chỉ biết nhị ca sẽ không dễ dàng buông tha mình. Năm đó khi biết chuyện giữa nhị ca và Mục ca hắn mới được vài tuổi. Lúc đó cả ngày đều bám theo nhị ca, Vưu gia bốn anh em hắn cùng nhị ca là thân thiết nhất. Nhưng từ khi Lí Mục xuất hiện, toàn bộ thời gian của nhị ca đều dành để cùng Lí Mục một chỗ hơn nữa ngại hắn làm bóng đèn đi ra ngoài ngoạn cũng không cho hắn đi theo. Vưu Lạc cảm thấy Lí Mục đoạt đi nhị ca hắn cho nên nghĩ ra thật nhiều phương phát để phá đám hai người, còn luôn đối Lí Mục bày ra nhiều trò đùa dai nhưng nhị ca lại luôn bảo vệ Lí Mục, mọi biện pháp trả thù của hắn đều không thực hiện được. Sau đó hắn liền sinh khí, thủ đoạn cũng càng ngày càng ác liệt

Sau này Vưu Lạc đi du học, ở nước ngoài ngây người vài năm, có thể hiểu được thế nào là đồng tính luyến ai cũng có thể hiểu được khi đó vì sao nhị ca cùng Lí Mục ra ngoài ngoạn cũng không mang theo hắn. Sau khi về nước hắn chân thành hướng nhị ca cùng Mục ca xin lỗi, Mục ca cũng đã tha thứ trò đùa dai của hắn nhưng nhị ca lại vẫn thực so đo việc này, rảnh rỗi lại tìm cơ hội quở trách mình.

“Ân, đại thúc quả thật mệt muốn chết rồi, cần nghỉ ngơi, hắn cũng không phải ngươi, một buổi tối vài lần cũng không có vấn đề gì, về phần kỹ thuật của ta đều là ta tìm Mục ca học hỏi kinh nghiệm được hay không trong lòng ngươi không phải đều đã biết” Vưu Lạc thản nhiên đáp

“Cái gì? Thân ái, nhóc con chết tiệt nói ngươi dạy hắn? Được rồi được rồi” Vưu Lạc nghe được Lí Mục trả lời biết đem nay sẽ không có người quấy rầy mình cùng đại thúc, treo điện thoại hỏi đại thúc:” Buổi tối muốn ăn gì ta làm cho ngươi”

“AI gọi điện tới a?” Lý Mộc vừa nghe nội dung cuộc điện thoại liền biết cùng Vưu Lạc quan hệ không bình thường

“Là nhị ca ta, hắn cùng Mục ca hôm nay từ Bắc Kinh trở về, bảo ta mang ngươi ra ngoài cùng ngoạn”

“Nhị ca ngươi? Chuyện của chúng ta, hắn….” Lý Mộc Nhất lo lắng tình cảm của mình cùng Vưu Lạc sẽ không được gia đình hắn thừa nhận. Chính mình thì không sao cả dù sao cũng chỉ còn lại một mình nhưng còn Vưu Lạc….

“Yên tâm, nhị ca ta là người đồng tính, nam nhân của hắn là Mục ca, ca ca của Lý Khắc

“Nga, thì ra là như vậy a” lời nói của Vưu Lac mang theo chắc chắn khiến cho tâm Lý Mộc Nhất an ổn rất nhiều

“Buổi tối muốn ăn cái gì?” Vưu Lạc lại hỏi một lần nữa

“Ân, ngươi muốn ăn gì, cơm chiều để ta làm được không?” Lý Mộc hỏi lại Vưu Lạc

“Nếu làm cơm thì phải ở trong bếp đứng thật lâu, không có việc gì chứ?” Vưu Lạc ôm chặt Lý Mộc Nhất

“Không có việc gì, thật sự không đau” Lý Mộc ngẩng đầu nhìn Vưu Lạc, trong mắt tràn đầy nhu tình

“Như vậy a, ngươi xem trong tủ lạnh có cái gì, tùy tiện làm món sở trường là được”

“Hảo”. Lý Mộc Nhất từ trong lòng Vưu Lạc đứng lên, đi vào phòng bếp. Tiện tay cầm tạp dề treo trên tường mặc vào người

Vưu Lạc híp mắt nhìn Lý Mộc Nhất nghĩ nếu hôm qua không phải lần đầu tiên, nhìn đến bộ dáng đại thúc mặc tạp dề thế này hắn nhất định lập tức đem người này áp đảo rồi hung hăng yêu thương một trận.

Nhưng là….ai… xem ra về sau nhất định phải làm thương xuyên, đem đại thúc rèn thành như nhị ca mới tốt:” Đại thúc, ta đi tắm rửa một chút” Vưu Lạc hướng vào bếp hô to

“Hảo, tắm xong ngươi có thể nghỉ ngơi một chút đợi khi cơm nấu xong ta sẽ gọi ngươi”

Lý Mộc mở tủ lạnh nhìn đồ ăn bên trong nhớ tới Vưu Lạc nói qua thích ăn cay một chút vậy làm đồ cay chút đi

Lý Mộc Nhất tuy rằng cũng thích ăn cay nhưng thật lâu cũng không tự mình nấu. Trước đây bởi thân thể phụ thân không tốt nên không thể ăn đồ ăn có vị đạo kích thích cho nên đều ăn đồ thanh đạm, vẫn là từ sau khi quen Vưu Lạc chính mình mới có thể thường xuyên ăn cay

Vậy thì làm ma bà đậu hủ đi, nguyên liệu đều có đủ. Lý Mộc Nhất ở phòng bếp bắt đầu bận rộn

“Thân ái, sao anh phải dạy nhóc con chết tiệt kia, hại người ta không chỉnh hắn được” Vưu Ly rời khỏi lòng Lí Mục oán giận

“Bảo bối, Tiểu Lạc đã biết sai rồi, hơn nữa về nước liền xin lỗi, còn chưa đủ sao? Em làm khó hắn như vậy làm gì, hắn thật vất vả mới tìm được người mình yêu”

“Hừ, người ta sinh khí như vậy không phải vì anh sao, anh bây giờ tốt rồi còn giúp hắn nói chuyện”

“Ly Ly a, Mục Mục này không phải sợ huynh đệ các ngươi bất hảo sao, không phải là dĩ hòa vi quý sao, ngươi thật không biết tốt xấu mà” Tiểu Ngải ở một bên nói mát

“Tiểu Ngải đáng chết, ngươi câm miệng cho ta, ngươi gần đây có phải thiếu nam nhân hay không, cút ngay”

“Ôi, nam nhân không có khả năng được chọn Tiểu Ngải ta, chỉ ta mới có quyền chọn nam nhân, hừ” khổng tước này vĩnh viễn mang bộ dáng kiêu ngạo như vậy

Lí Mục ái muội nhìn Vưu Ly:” Được rồi, bảo bối, anh đương nhiên biết em là vì anh, buổi tối anh sẽ bồi thường gấp bội cho em được không?”.

“Như vậy còn được” Vưu Ly ở trên người Lí Mục dùng sức cọ cọ

“Ngoan, đừng lộn xộn, nhịn một chút là tốt rồi, Tiểu Lạc không phải đã nói ngày mai sẽ đem người đến sao. Nếu không hài lòng thì em cứ tùy tiện chỉnh hắn thế nào cũng được anh sẽ giúp em, bất quá nếu em hài lòng với người ta cũng đừng quấy rối nữa” Lí Mục đưa tay véo véo cái mũi đáng yêu của Vưu Ly

“Hảo, nghe lời anh”

“Các ngươi, thật sự là không chịu nổi, nhị ca, Mục ca ta về trước” Vưu Ni nhìn hai người liền thấy phiền, đã cùng một chỗ 10 năm cả ngày còn nồng nàn như lúc mới yêu

“Chờ, chờ một chút Tiểu Ni, đã trễ thế này, ngươi đi một mình ta sẽ lo lắng, để ta gọi Lý Khắc lại đây đợi một chút hắn đưa ngươi về”

“Làm ơn đi, nhị ca, ngươi sao có thể như vậy a, ai muốn chờ hắn chứ” Vưu Ni xách túi liền đi ra ngoài

“Tiểu Ni, ta đến rồi, về nhà thôi” cũng may Lý Khắc vừa vào cửa liền nhìn thấy Vưu Ni định đi liền kéo Vưu Ni ra ngoài

 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ (vách ngăn đáng yêu :*)

Vưu Lạc trở lại phòng ngủ dọn dẹp một chút, vọt vào tắm rửa được một chút liền đi ra đứng ở cửa bếp, nhìn thân ảnh Lý Mộc Nhất ở bên trong bận rộn nghĩ đây hẳn là hạnh phúc đi, nhìn người yêu vì mình mà bận rộn xuống bếp nấu cơm, ha ha.

Vưu Lạc đi đến phía sau Lý Mộc Nhất, từ phía sau ôm người này vào lòng:” Đại thúc, có mệt hay không?”

Lý Mộc Nhất giật mình:” Không có việc gì, ngươi sao nhanh như vậy đã ra rồi, không phải nói cho ngươi nghỉ ngơi nhiều một chút sao?”

“Một mình nghỉ ngơi không có ý nghĩa” Vưu Lạc vươn đầu lưỡi liếm liếm vành tai thật dày của Lý Mộc Nhất

Lý Mộc Nhất thân thể run lên:” Ta….ta đang nấu cơm mà, nếu ngươi muốn. buổi tối….buổi tối”

“Ha ha, ta là muốn đến đòi mạng, bất quá, thân thể ngươi không cho phép, ít nhất hôm nay tuyệt đối không được nga”

“Đại thúc, đồ ăn hẳn là tốt lắm rồi đi, ta có chút đói bụng rồi”

“Lập tức là xong rồi, ngươi dọn bát đũa đi” Lý Mộc Nhất chỉ huy Vưu Lạc làm việc

“Rõ, bà xã đại nhân” Vưu Lạc nghiêng đầu ra phía trước trên môi Lý Mộc Nhất hôn một cái rồi xoay người rời đi

‘Bà xã đại nhân’ trái tim Lý Mộc Nhất đập bình bịch chạy nhanh hơn, khóe miệng cũng cong cong nhếch lên

“Ân, ma bà đậu hủ này làm thực sự ngon đến không lời nào tả được, ta thực hoài nghi ngươi  là người Tứ Xuyên, ăn ngon”

“Ngươi thích ăn là tốt rồi” Lý Mộc Nhất ha ha nở nụ cười

Cơm nước xong, Vưu Lạc giúp Lý Mộc Nhất dọn dẹp bếp núc. Sau đó hai người ngồi trước TV xem bản tin

Vưu Lạc đem Lý Mộc Nhất ôm vào trong ngực, tay ở bên hông Lý Mộc Nhất ma sát, theo thắt lưng thon mềm xoa xuống đùi, ở trên đùi chậm rãi sờ soạng. Lý Mộc Nhất nhẹ nhàng phát ra âm thanh rên rỉ. Vưu Lạc vừa lòng nở nụ cười không thể làm, vậy thì ăn một chút đậu hủ cũng được đi.

“Đại thúc”, Lý Mộc vừa ngẩng đầu nhìn về phía Vưu Lạc nam nhân liền cúi đầu hôn lên môi hắn

“Ân….Lạc” Vưu Lạc buông Lý Mộc Nhất ra, nhìn ánh mắt Lý mộc Nhất sáng ngời trong suốt nhìn mình.

“Ha ha, đại thúc, thực xin lỗi, ta có chút không khống chế được” nói xong đem đầu vùi thật sâu vào cổ Lý Mộc Nhất

Qua hồi lâu Vưu Lạc hỏi:” Đại thúc, buồn ngủ không?”

“Ân, có một chút”

“Vậy đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đi mua đồ”

“Hảo”

Vưu Lạc ôm Lý Mộc Nhất đi đến phòng ngủ. Lý Mộc từ trước đã quen ngủ một mình , hiện tại đột nhiên trong cuộc sống của hắn xuất hiện một người nam nhân, một người hắn yêu, cũng là nam nhân yêu thương hắn. Thế nhưng mọi thứ đều thật tự nhiên, hắn không cần thích ứng lập tức liền quen thuộc với cuộc sống hai người thế này.

Vưu Lạc đem Lý Mộc Nhất đặt lên giường, tắt đèn, chính mình cũng lên giường, đem chăn cài hảo, kéo Lý Mộc Nhất vào trong lòng, Lý Mộc ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn Vưu Lạc một chút, đem mặt cọ a cọ vào ngực hắn rầu rĩ nói:” Lạc, ngủ ngon”

“Ngủ ngon, đại thúc” Vưu Lạc cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Lý Mộc Nhất,mang theo nụ cười nhẹ, chìm vào giấc ngủ.

 

Chương 12:Chúng ta sống trong thế giới của chúng ta

 

Ánh mặt trời sáng sớm ấm áp chiếu vào căn phòng còn đang chìm trong giấc ngủ. Một người trên giường vươn ra một cánh tay, nhu nhu tóc người bên cạnh nhẹ nhàng nói:” Đại thúc, sớm”

Vưu Lạc nhìn người nằm trong lòng mình ngủ say sưa không tự giác nở nụ cười, cúi đầu hôn lên mái tóc mềm mại. Nhẹ nhàng đem cánh tay để dưới đầu người kia rút ra lại cẩn thận rời giường, đem chăn đắp thật tốt cho hắn, mặc vào bộ quần áo thoải mái ở nhà nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài lại nhẹ nhàng đem cửa đóng lại

Vưu Lạc biết thân thể Lý Mộc Nhất không phải đặc biệt tốt, tuy rằng không có bệnh nặng gì nhưng từ lúc tuổi còn nhỏ đã làm nhiều việc như vậy, còn không ăn uống đầy đủ, trực tiếp làm cho thân thể gầy gò. Vưu Lạc nghĩ nhất định phải nghĩ biện pháp đem hắn chăm cho béo lên một chút, tuy rằng hiện tại ôm lấy thực dễ dàng bởi hắn thật sự rất nhẹ nhưng trên người có chút thịt vẫn tốt hơn, hắn thích cảm giác mềm mềm, giồng như mái tóc mềm của đại thúc

Vưu Lạc xay một mẻ sữa đậu nành, nấu hai cái trứng chim, lại nướng vài miếng bánh mỳ lúa mạch, nhìn bữa sáng chính mình vì đại thúc mà chuẩn bị, gật gật đầu, dinh dưỡng coi như đầy đủ

Khi Lý Mộc Nhất tỉnh ngủ, hướng bên cạnh sờ soạng phát hiện bên người đã không có ai nhưng vẫn còn độ ấm, hẳn là thời gian dậy cũng không lâu đi.

Hắn rời giường, mở cửa nhìn thấy Vưu Lạc đứng bên bàn ăn, ánh sáng buổi sớm chiếu lên người hắn làm cho toàn thân nam nhân đều được bao phủ trong một vầng ánh sáng nhu hòa, Lý Mộc Nhất nhất thời ngẩn ngơ cứ đứng đó xem Vưu Lạc đến choáng váng.

Vưu Lạc nghe được âm thanh mở cửa, quay đầu lại, nở nụ cười nhẹ, hướng nơi Lý Mộc đứng đi đến

“Đại thúc, lại đây, tối qua ngủ ngon không?”

“Ân, thật lâu không ngủ say như vậy, thật ngượng ngùng, còn để ngươi dậy trước làm điểm tâm” Lý Mộc duỗi tay cào cào tóc, có điểm ngượng ngùng

Vưu Lạc kéo tay Lý Mộc Nhất” lại đây ăn điểm tâm, ăn xong hai ta cùng đi dạo phố, ngươi quyết định xem chúng ta nên đi đâu”

“Ân, tới trung tâm thương mại Tùng Lôi xem trước đi, sau đó đi dạo một chút”

“Được”

“Đại thúc, làm sao vậy, không thích ăn sao?” Vưu Lạc nhìn Lý Mộc Nhất thấy đại thúc ăn không nhiều lắm

“Ta không quen ăn bánh mỳ lúa mạch, bình thương nếu không kịp nấu nướng thì ăn thế này sẽ rất tiện lợi nhưng là…. Không ngon như cháo ngươi nấu” Lý Mộc Nhất càng nói những lời cuối cùng lại càng nhỏ dần

“Thực xin lỗi đại thúc, về sau sáng nào cũng sẽ nấu cháo cho ngươi được không?” Vưu Lạc nghĩ vốn định chuẩn bị một bữa sáng với đầy đủ dinh dưỡng, nào biết đại thúc thích cháo mình nấu a.

“Ta không phải ý tứ kia….cái kia…” Lý Mộc Nhất có chút nóng nảy nghĩ mình thật là có bệnh, hiện tại có người chủ động làm bữa sáng cho mình cư nhiên còn đòi hỏi cái này cái kia

“Không có việc gì, ta hiểu được, cố gắng ăn hết bữa sáng nay được không” Vưu Lạc đánh gãy ý muốn tự trách của Lý Mộc Nhất

“Ân” Lý Mộc Nhất cúi đầu ăn

“Đại thúc, ta thật thích ngươi như vậy” Lý Mộc Nhất ngẩng đầu nhìn Vưu Lạc khó hiểu

“Đại thúc, ta thực ra vẫn còn rất trẻ, năm nay mới 23, từng kết giao với không ít bạn gái nhưng thực sự chưa từng dụng tâm với một người nào, cho nên hiện tại ở chung với ngươi, ta muốn đem toàn bộ những gì ta có cho ngươi nhưng lại không biết ngươi có thể nhận bao nhiều, thậm chí cũng không biết chính mình làm thế có đúng hay không. Nếu ngươi cái gì cũng không nói ra mà ta thì chỉ biết cắm đầu vào làm theo ý mình thì chúng ta sẽ không đi được cùng nhau quá xa. Cho nên, ta thực cảm tạ ngươi vừa rồi đã nói với ta những lời đó. Đại thúc, về sau nếu không thích cái gì hay không muốn cái gì đều phải trực tiếp nói cho ta biết, ta có thể hiểu được, không cần giấu diếm lại càng không cần lừa gạt. Dù có là ý tốt hay xấu, khen hay chê hoặc nghĩ cái gì đều phải trực tiếp nói cho ta biết. Ta vốn là người nhanh mồm nhanh miệng đối với ngươi dù là muốn sở hữu, thích, chán ghét, vui vẻ hay ghen tỵ đều đã nói rõ ràng với ngươi, cho ngươi hiểu hết những gì ta suy nghĩ cho nên ngươi cũng phải như vậy có hiểu không?” Vưu Lạc tận lực đem từng lời nói suy nghĩ cẩn thận hy vọng Lý Mộc Nhất có thể hiểu được tâm ý của mình

“Ta hiểu, ngươi muốn chúng ta trong khi sống chung sẽ không có gì giấu diếm, ta sẽ tin tưởng từng câu nói của ngươi, đem mọi cảm giác, tâm tình của mình nói cho ngươi biết”

Vưu Lạc nhìn Lý Mộc Nhất biết hắn cùng những nữ nhân trong quá khứ của mình không giống nhau. Mình không thể đem mọi chuyện đều ôm vào trong lòng, cũng không thể đem hắn hoàn toàn bảo hộ trong vòng tay,hắn hiểu được nếu muốn cùng Lý Mộc đi xa hơn có một số việc nhất định cần cả hai người phải cùng nhau đối mặt mới được, Việc này hắn đã sớm nghĩ qua không nghĩ tới ngay vào sáng sớm hôm nay có cơ hội đem những lời này nói cho Lý Mộc Nhất nghe.

Hắn nghĩ thật may mắn vì đại thúc hiểu được ý tứ những gì hắn muốn nói. Thật lâu sau này có xảy ra một sự kiện khiến Vưu Lạc cảm thấy thật may mắn vì mình đã sớm đem những lời này nói cho Lý Mộc nghe nếu không không biết sẽ dẫn tới hậu quả gì nữa.

Nếm qua điểm tâm, chuẩn bị xong mọi thứu hai người liền ra ngoài. Vưu Lạc muốn mua một chút đồ dùng sinh hoạt, hai ngày nay mình đều dùng bàn chải đánh răng của đại thúc, quần áo linh tinh có thể từ từ rồi mua nếu không cứ về nhà lấy là được nhưng là trước hết quần áo đại thúc phải mua một ít để ở nhà mình khi nào cần còn dùng đến.

Vưu Lạc mang theo Lý Mộc tới trung tâm thương mại rộng lớn, mua cho Lý Mộc Nhất một chút quần áo. Cuối tuần lại còn là một ngày hè tháng sáu người đi dạo phố thực sự là không ít. Trên đường nơi nơi đều là ngươi mua đầy những đồ vật giống như ném tiền ra cửa sổ

“Vưu Lạc, đừng mua nữa, đã mua rất nhiều quần áo rối, một mùa hè có ba, bốn tháng, một mình ta sao có thể mặc nhiều quần áo như vậy a” Lý Mộc thấy đống đồ trong tay Vưu Lạc hắn lại còn có xu hướng muốn vào cửa hàng nữa chọn hết thứ này đến thứ kia cho mình, quần áo, giầy, đồng hồ, thắt lưng, thậm chí cả quần lót, hơn nữa những đồ này đều là những thứ xa xỉ. Hiện tại cuộc sống của Lý Mộc Nhất cũng không thiếu tiền nhưng khi hắn nhìn Vưu Lạc mua hàng trong lòng không tránh khỏi run rẩy. Mới một buổi sáng mà thôi, dù Lý Mộc Nhất tính sơ sơ cũng đã tiêu mất mấy chục vạn rồi,có tiền cũng không thể hoang phí như vậy a.

Vưu Lạc nghĩ nghĩ, những gì cơ bản nên mua đều đã mua xong:” Hảo, hai ta đi ăn cơm đi, buổi chiều lại mua đồ dùng sinh hoạt là được”

Nhưng vừa nói xong chưa đến hai phút Lý Mộc Nhất lại bị Vưu Lạc kéo đến một cửa hàng cung cấp hàng độc quyền, Lý Mộc Nhất có điểm dở khóc dở cười:”Lấy cho ta cái quần kia cỡ L” Vưu Lạc chỉ vào một chiếc quần âu Armani nói với người trong cửa hàng

Nhân viên tiểu thư nhìn nam nhân trước mặt hai mắt lập tức biến thành hình trái tim, đây là nam nhân tinh anh suất khí trong truyền thuyết đi, lập tức bày ra nụ cười mỉm ngọt ngào tiêu chuẩn:”Tiên sinh, cỡ L có khả năng sẽ không vừa với ngài, ngài thử cỡ XL một chút đi”

“Ân, không phải cho ta, cho hắn” Vưu Lạc kéo Lý Mộc Nhất từ sau lên nói

“Nga, vậy thì có thể, vị tiên sinh này, mời đi bên này” một nhân viên tiểu thư dẫn Lý Mộc Nhất vào phòng thử đồ

“Tiên sinh, mời đi bên này, ngài ngồi nghỉ ngơi trước một chút đi” nhân viên tiểu thư khác dẫn Vưu lạc đến ngồi vào một sopha

 “Uy, nhìn thấy không, thật suất a”

“Đúng vậy đúng vậy, hơn nữa ngươi xem mấy túi to bên chân đi, vừa thấy chính là có ‘Tiền’ lại có ‘Tài’ a, ta mà tìm được bạn trai như vậy thì tốt rồi, sẽ không cần phải đi làm ở đây nữa”

“Thiết, cũng không nhìn lại mình xem, ai, bất quá ngươi nói xem người dễ nhìn vừa đi vào là ai a”

“Ca ca hoặc là thúc thúc gì đấy đi, dù sao khẳng định là thân thích, ngươi không thấy những túi đồ bên người của người ta đều là đồ dùng cho nam sao, khẳng định đều là của người nọ hoặc người dễ nhìn kia”

“Ta cũng muốn có thân thích như vậy a” Nhân viên tiểu thư lại mặc sức tưởng tượng

Vưu Lạc nghe nhân viên tiểu thư ở một bên khe khẽ nói nhỏ, không khỏi cảm thấy buồn cười:” Ca ca hoặc là thúc thúc sao?” Khóe miệng hắn cong lên, lộ ra ý cười đến không có hảo ý.

“Vưu Lạc, thế nào?”

“Ân, không sai, ta chỉ biết ngươi mặc nhất định sẽ thích hợp”. Vưu Lạc quay sang nói với nhân viên tiểu thư đang đứng gần đó:”Phiền toái đem cái này gói lại cho ta”

“Được, mời bên này”

Lý Mộc Nhất cùng Vưu Lạc ở quầy thu ngân thanh toán xong liền đi ra ngoài, đi đến cửa Vưu Lạc đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lý Mộc Nhất:” bảo bối, ngươi muốn ăn cái gì?”

Lý Mộc Nhất ngốc lăng, nghĩ đây là làm sao vậy, mặt lập tức phối hợp đỏ lên:” Ha ha, bảo bối, phát ngốc cái gì chứ?” Vưu Lạc một tay vòng qua thắt lưng Lý Mộc Nhất , cúi đầu hôn lên trán hắn sau đó quay đầu nhìn thoáng qua các nhân viên tiểu thư đã hóa thạch đắc ý nở nụ cười ôm đại thúc nhà mình đi ra ngoài.

Bắt đầu từ lúc rời khỏi cửa hàng đi ra, Vưu Lạc phát hiện Lý Mộc Nhất không hề nói chuyện, Vưu Lạc có điểm lo lắng, vừa rồi có phải quá đáng hay không, tư tưởng của đại thúc lại không thoải mái như mình:” Đại thúc, ngươi sinh khí sao?”

 Vưu Lạc cẩn thận hỏi, Lý Mộc Nhất ngẩng đầu nhìn về phía hắn:” Vì sao lại làm như vậy?” Ngữ điệu  bình thản, không hề cao hứng, không hề sinh khí chính là giống như một câu trần thuật mà thôi.

“Vừa rồi nhân viên tiểu thư trong kia nói ngươi không phải ca ca thì chính là thúc thúc gì đó của ta, ta nghe xong mất hứng cho nên cố ý làm như vậy cho bọn họ xem” nói xong Vưu Lạc nhìn trộm Lý Mộc Nhất xem ra hẳn là không thành vấn đề, hoàn toàn không sinh khí

Lý Mộc Nhất đại khái đoán được có thể là vì vậy, hắn ở trong phòng thay đồ cũng nghe các nàng nói chuyện, chính là không nghĩ người này dưới ánh mắt công chúng cư nhiên dám làm như vậy.

“Ngươi không sợ bị người quen nhìn thấy sao?”

“Vì sao phải sợ, ta mang bà xã nhà mình đi mua đồ, còn phải trốn tránh cái nhìn của người khác sao” Vưu Lạc không cho là đúng trả lời

“Đối với chúng ta… chúng ta cùng với những người khác không giống a, người ta sẽ nói..” Lý Mộc nhất có điểm lo lắng nói.

“Ai muốn nói cái gì thì cứ nói, ta không quản được miệng người khác, ta cũng không có biện pháp làm cho mình không nghe nữa nhưng ta không quan tâm, ta cũng không sống vì bọn họ” Vưu Lạc biết nếu để một mình Lý Mộc Nhất trên một con ngựa rồi bảo hắn đến với mình thì là điều không có khả năng nhưng chính mình có thể làm người dẫn đường, khiến hắn hiểu được đồng tính luyến ái cùng người bình thường không có gì khác nhau

Vưu Lạc dùng một tay ôm chầm lấy Lý Mộc Nhất:” Đại thúc, nếu chúng ta không quản được miệng người khác thì cứ mặc kệ là được, chúng ta còn có một đám bạn tốt, chúng ta tự sống trong thế giới của mình thì tốt rồi, được không?”

Lý Mộc chôn mặt thật sâu vào ngực Vưu Lạc, hai tay gắt gao ôm lấy thắt lưng Vưu Lạc, Vưu Lạc cũng không lên tiếng cứ đứng như vậy thản nhiên nhận những ánh mắt khác thường của người xung quanh.

Hắn nghĩ nếu đại thúc không thể đối diện với ánh mắt của người khác, thì chính mình sẽ thay hắn đối diện, hắn không thể thừa nhận điều gì thì chính mình sẽ thay hắn thừa nhận là tốt rồi. Đại thúc không cường đại như mình, hắn cần thời gian, vậy mình liền cho hắn đủ thời gian để trở nên mạnh mẽ sau đó cùng mình đối mặt với cuộc sống

Vưu Lạc cùng Lý Mộc Nhất ở bên ngoài ăn cơm trưa buổi chiều đi đến siêu thị phụ cận mua một ít đồ dùng sinh hoạt sau đó lái xe mang theo Lý Mộc về nhà mình trước tiên đến biệt thự tại Long Tháp. Phòng ở trang trí rất đơn giản, với hai màu đen trắng làm chủ đạo, còn có một cửa sổ sát đất thật to đó là nơi Vưu Lạc thích nhất

Vưu Lạc đem đồ của hai người để vào tủ quần áo, còn đồ dùng sinh hoạt thì đem vào nhà vệ sinh, để Lý Mộc Nhất tự quen thuộc hoàn cảnh, hắn nói cho Lý Mộc Nhất nếu bình thường phải tăng ca thì hai người có thể đến đây ở, nơi này rất gần công ty

“Đại thúc, trời nóng, ngươi đi tắm đi, nghỉ ngơi một hồi ta đưa ngươi đến căn hộ tại Giang Bắc. Lý Mộc Nhất vừa quay đầu lại liền thấy Vưu Lạc đã tắm xong đi ra, đang chuẩn bị bật điều hòa.

“Đợi, đợi một chút, đừng bật điều hòa, ngươi như vậy sẽ dễ bị cảm mạo, đối với thân thể không tốt”. Lý Mộc Nhất chạy tới tiếp nhận khăn mặt trong tay Vưu Lạc :” Ngồi xuống” Vưu Lạc nghe lời ngồi xuống, Lý Mộc Nhất quỳ gối trước mặt Vưu Lạc nhẹ nhàng lau tóc cho hắn

“Lần sau khi tóc còn ướt không được ra ngoài, lau khô rồi hãy ra”

“Đại thúc, không phải có ngươi ở đây sao” Vưu Lạc đem Lý Mộc Nhất ở trước mặt ôm vào trong lòng, mặt chôn trước ngực Lý Mộc Nhất. Nhiệt khí theo hơi thở đi ra phun lên ngực Lý Mộc Nhất, ngứa, Lý Mộc Nhất khó nhịn xoay xoay người, Vưu Lạc dùng sức ôm chặt đem Lý Mộc Nhất hoàn toàn ôm trong lòng

Vưu Lạc cúi đầu muôn hôn, Lý Mộc Nhất duỗi tay ngăn lại một chút:” Ta muốn tắm rửa, lát nữa còn có việc phải làm mà”

“Chậm một chút cũng không sao” Lý Mộc Nhất còn muốn nói gì đó nhưng thanh âm đã hoàn toàn biến mất trong nụ hôn của Vưu Lạc

“Ân… Lạc” nghe được tiếng Lý Mộc rên rỉ, Vưu Lạc dúi đầu vào cổ hắn, miệng tiến đến kề sát bên tai Lý Mộc Nhất:” Đại thúc, ta muốn ngươi”

“Ân, đợi đến buổi tối được không?”

“Được” Vưu Lạc ôm Lý Mộc Nhất bình ổn một chút:” Đại thúc, đi tắm đi”

“Được” Lý Mộc Nhất đứng lên, vọt vào phòng tắm trong phòng ngủ, nhìn khuôn mặt hồng của mình trong gương hắn biết không phải do hơi nước

Buổi chiều hai người lại đến biệt thự của Vưu Lạc ở khu biệt thự Giang Bắc, đó là khu biệt thự hiếm có tại H thị, trong tiểu khu có phong cảnh rất đẹp, non xanh nước biếc, chỉ là khoảng cách giữa các biệt thự quá gần

Vưu Lạc nói phòng ở đây định kỳ đều có người đến dọn dẹp cho nên thực sạch sẽ, thời gian nghỉ ngơi có thể đến đây, Lý Mộc Nhất thực thích nơi này, đường xá mát mẻ, còn có hồ bơi riêng, tất cả đều khiến Lý Mộc thật vui vẻ

Hai người lại trở lại phòng ở của Lý Mộc Nhất tại Giang Nam, Vưu Lạc đem đồ đạc của mình sắp xếp ổn thỏa hắn nghĩ có lẽ về sau thời gian ở đây sẽ là nhiều nhất.

Buổi tối chưa kịp ăn cơm Vưu Lạc đã nhận được điện thoại của Lục Diêm:” Tiểu Lạc, ở đâu vậy, chúng ta ở Coco, các ngươi khi nào thì qua đây?”

“Ta cùng đại thúc cơm nước xong sẽ qua”

“Tiểu Lạc a, chị dâu đâu? Nhanh lên lại đây đi, Ly Ly đã muốn chờ không được, rất muốn được gặp chị dâu rồi” Tiểu Ngải đoạt lấy điện thoại ồn ào nói.

“Đã biết” Vưu Lạc nghe thanh âm bên đầu kia điện thoại, hôm nay người thật đông đủ a.

 

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Mười Hai 27, 2012 in Két sắt

 

One response to “Này, đại thúc_chương 11+12

  1. NhImxuxu

    Tháng Mười 16, 2014 at 8:26 sáng

    có đọan nào ngược k nàng lo lắng quá

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
JYJ3

The Return of JYJ!

Vũ Điệp Cốc

Mọi thứ rồi cũng đến hồi kết,chỉ xin cho tôi đừng là người ở trong đó vì đến lúc kết thúc mới biết mình sai ở đâu thật quá bi thương.

CielJJ - Jaejoong's Vietnamese fansite

All for Jaejoong's happiness

Ám Dạ Cung

Ngoài vòng tay anh là bão tố

HaeHyuks world

Cầu ngươi yêu ta!

윤재 - 충성!

Người có tình rồi sẽ về bên nhau, khoảng cách có là chi khi yêu thương luôn còn đó...

PHONG LINH LÂU

Pass: truclamcu / Chủ nhà đang năm cuối, khó lòng phân tâm.

B-Lovez

Spread the love

nhoxtiny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

%d bloggers like this: