RSS

Đại thúc_chương 17+18

29 Jan

Chương 17 Hậu thuẫn kiên cường của chúng ta

Sự việc Diệp Thiến xem như tạm kết thúc, đương nhiên nữ nhân này sẽ không dễ dàng buông tha như vậy bởi muốn tiền vào Vưu gia hiện tại chỉ có thể bắt giữ Vưu Lạc.

Vưu Lạc quyết định tìm đại ca để giải quyết việc này. Hắn gọi điện thoại cho đại ca, Vưu Tư, Vưu gia lão đại một thời gian nữa sẽ đến H thị xử lý chuyện này.

Vưu Lạc nghĩ đến biểu hiện của đại thúc ngày đó trong lòng ngọt ngào muốn chết, đại thúc cư nhiên chủ động ôm lấy mình mãnh liệt.

Lý Mộc Nhất nghĩ đến chuyện ngày đó sẽ đỏ mặt bởi vì mình cư nhiên lại chủ động mãnh liệt ôm Vưu Lạc, đây là chuyện từ trước đến giờ không xảy ra, hắn không nhớ rõ lúc đó rốt cuộc mình nghĩ thế nào, chỉ cảm thấy mình hẳn là nên làm như vậy cũng muốn làm như vậy, cho nên hắn liền làm, một chút cũng không lo nghĩ đến hậu quả.

“Đại thúc a, ta bình thường cảm thấy mình rất lợi hại nhưng ta phát hiện ra ngươi so với ta còn mạnh hơn, tuy ngươi không được như Vưu Ly nhưng cũng rất mạnh nga”, từ lúc sự kiện kia đi qua, Trình Hạo mỗi khi nhìn thấy Lý Mộc Nhất đều phải trêu chọc một phen.

“Ân, ta hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Tiểu Hạo, đại thúc, nga, không phải, ta hẳn nên gọi là tam tẩu mới đúng, nhị ca đã nói ngươi là Vưu gia tam thiếu phu nhân mà, hì hì, tam tẩu, mọi người đều nói quan hệ em chồng chị dâu thường không tốt, xem ra chúng ta vẫn là thực dễ dàng ở chung đúng không?” Vưu Ni cùng Trình Hạo giống nhau, cứ có cơ hội đều muốn trêu đùa Lý Mộc Nhất một phen.

Về phần Mai Á, dù chưa nói gì cả nhưng là ánh mắt nàng nhìn Lý Mộc Nhất đều mang theo một tia ái muội a.

“Ngươi…các ngươi”, Lý Mộc Nhất cảm giác thật quẫn bách, tại sao có thể như vậy chứ. Rất nhiều người trong công ty ngày đó đều nghe thấy trận cãi nhau kia, cho nên quan hệ của Lý Mộc Nhất cùng Vưu Lạc trong công ty liền biến thành bí mật công khai. Thậm chí có người còn thường nói giỡn gọi hắn là lão bản nương.

“Hai người các ngươi, lại ở đây khi dễ đại thúc có phải không?” Vưu Lạc đi đến phía sau Lý Mộc Nhất một bàn tay tự nhiên đặt trên thắt lưng hắn.

“Đại thúc, hai người bọn họ có phải đang khi dễ ngươi hay không, nói cho ta biết ta liền thay ngươi trút giận”, Vưu Lạc muốn đem Lý Mộc Nhất ôm vào lòng mình.

“Vưu Lạc, đừng như vậy, đang ở công ty mà, mọi người đều đang nhìn kia”, Lý Mộc Nhất muốn giãy ra khỏi vòng tay của Vưu Lạc tiếc rằng tay người kia quá khỏe, hắn căn bản không có cơ hội giãy giụa.

“Đại thúc, không cần sợ, ai chẳng biết quan hệ của chúng ta a, đến đây cho ông xã hôn nhẹ một cái”, nói xong Vưu Lạc thật sự đưa miệng lại gần, Lý Mộc Nhất hoảng sợ, vội chạy trốn.

“A, chúng ta còn có việc, đi trước, hai người các ngươi cứ tán gẫu”, Lý Mộc vừa nói xong liền nắm tay Vưu Lạc nhanh chân kéo hắn vào văn phòng.

Vưu Ni nói với theo:” Tam tẩu a, chậm một chút, ai cũng biết ngươi cùng Tam ca làm việc, không cần sốt ruột”.

Lý Mộc nghe được lời Vưu Ni nói mặt lập tức liền phối hợp mà đỏ lên, chân tay luống cuống.

“Đều tại ngươi, đều tại ngươi, ngươi xem Tiểu Ni cùng Tiểu Hạo..”. Lý Mộc Nhất không có sinh khí chính là cảm thấy rất ngượng ngùng, mặt mũi đều bị cái tên này làm mất hết rồi có chút không nhịn được mà thôi.

“Ha ha, đại thúc, được rồi, đừng nóng giận, ta sai rồi không được sao?” Vưu Lạc biết Lý Mộc Nhất không có sinh khí nhưng vẫn muốn dỗ dành, hắn cảm thấy đây chính là chút tình thú giữa hai người bọn họ.

Vưu Lạc kéo Lý Mộc Nhất ngồi lên sô pha:” Đại thúc, đại ca của ta gọi điện báo ngày mai sẽ đến đây, hắn đến để xử lý chuyện của Diệp Thiến, thuận tiện nhìn ba chúng ta, đương nhiên quan trọng nhất là muốn đến xem ngươi”.

“A, đại ca ngươi muốn tới, như thế nào lại không nói sớm cho ta biết chứ, ta còn không có chuẩn bị cái gì a, đại ca ngươi có cái gì đặc biệt chán ghét hay đặc biệt thích không, ta nói chuyện có cần chú ý gì không? Còn có, còn có…”.

“Stop, đại thúc, ngươi đừng vội, đại ca của ta là người rất tốt, hắn nhất định sẽ vừa lòng với ngươi, tin tưởng ta”, Vưu Lạc nghĩ đến đại ca lòng tràn đầy cảm kích.

“Nhưng mà, đấy là đại ca của ngươi a, ta sợ, ta sợ mình làm không tốt”

“Ngươi yên tâm, đại ca rất thương ta, có còn nhớ chuyện đùa dai ta làm với Mục ca mà ta từng nói với ngươi không?”

Lý Mộc Nhất gật đầu, nhưng là không biết vì sao đột nhiên lại chuyển đề tài sang Lí Mục.

“Khi đó, ta vì phá hoại tình cảm của nhị ca cùng Mục ca thật sự là đã bày ra không thiếu trò đùa dai với Mục ca, hiện tại nghĩ lại thấy khi đó mình thật ngây thơ, bất quá nhị ca trả thù cũng thật ngoan. Khi đó ta cảm thấy mình đặc biệt bất lực, đại ca luôn ôm ta an ủi, cùng với ta ngoạn, đại ca hơn ta 8 tuổi, so với ngươi còn hơn 1 tuổi mà, khi đó hắn đã đi làm hơn nữa mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc nhưng chỉ cần biết ta bị nhị ca trả thù liền lập tức chạy về, còn luôn răn dạy nhị ca để nhị ca không khi dễ ta. Nhị ca cãi lại đại ca là ta không đúng trước nhưng vô luận đại ca nói thế nào đại ca đều che chở cho ta, ngươi có biết hay không nhị ca đã mở mồm sẽ không có ai ngăn được hắn, nhưng chỉ cần là thời điểm nói chuyện với đại ca, đại ca sẽ nghiêm trang nói: Ngươi đừng quên, dù nói thế nào đi nữa hắn cũng là đệ đệ ngươi. Chỉ cần một câu nói như vậy liền ngăn chặn mọi lời nhị ca muốn nói, kỳ thật nhị ca mới không thèm quan tâm ta có phải đệ đệ hắn hay không, chỉ cần có người khi dễ Mục ca, hắn sẽ không để ý gì hết, chính là nhị ca cũng thực kính trọng đại ca”.

“Cha mẹ chúng ta trước đây bận đến đòi mạng, vì kiếm tiền nên bọn họ cũng không có thời gian quản chúng ta, chỉ có Diệp ba ba chiếu cố chúng ta nhưng Diệp ba ba cũng chỉ là quản gia, khả năng chiếu cố cũng chỉ có hạn, cả ba chúng ta khi đó đều đem đại ca trở thành ba ba, Tiểu Ni từ lúc còn rất nhỏ nhìn đến đại ca liền hô ba ba. Đại ca vì chúng ta mà bạn gái thay đổi hết một người lại đến một người, từng có người vào thời điểm chia tay với đại ca đã nói: Ngươi có thể tự làm ba ba cho ba đứa nhỏ này, ta thấy ngươi không phải tìm bạn gái mà là tìm mẹ cho chúng a.

“Trong lòng đại ca, chúng ta so với ai cũng quan trọng hơn. Thật may mắn chị dâu đối với chúng ta tốt lắm, hơn nữa một chút cũng không ngại đại ca yêu thương chúng ta như vậy, sau khi lớn lên, chúng ta liền vội vã rời khỏi đại ca muốn trả lại cho đại ca cuộc sống gia đình an ổn, không muốn để đại ca cả ngày đều phải vậy quanh giải quyết mọi chuyện cho chúng ta. Hẳn là ngươi có nghe Tiểu Ni nói qua đi, ba mẹ rất sợ đại ca của ta, đó là vì trước đây có một lần Tiểu Ni bị sốt cao, lại phát hiện muộn, thiếu chút nữa muốn mạng của Tiểu Ni, khi đó đại ca đang đi công tác ở nước ngoài, mà ba mẹ ta nói họ đang có sinh ý trị giá mấy ngàn vạn cho nên không thể lập tức trở về, kêu Diệp ba ba đem người đưa đến bệnh viện trước, sau khi đại ca biết liền phi thường phi thường sinh khi. Ban đêm liền lập tức mua vé máy bay về nước, Tiểu Ni nằm trên giường bệnh nhìn thấy đại ca liền hô to ba ba, ta nhớ rõ ràng biểu tình vô cùng xấu hổ của cha ta sau khi nghe đến câu kia, đại ca ta ở ngay tại bệnh viện đem ba mẹ ta giáo huấn một trận, sau đó đại ca đem sinh ý đều chuyển về nước, bằng thủ đoạn nhanh nhất tiếp nhận sinh ý trong nhà, hơn nữa nói cho cha mẹ ta chuyện của ba chúng ta về sau không cần ba mẹ quản, hắn sẽ phụ trách, hai người bọn họ chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng lão là tốt rồi.”

“Chuyện của nhị ca cùng Mục ca sau khi công khai, ba mẹ ta nói thế nào cũng không đồng ý còn muốn cùng nhị ca đoạn tuyệt quan hệ. Đại ca một đêm thức trắng đến sáng hôm sau, hắn thần thanh khí sảng xuất hiện trước mặt mọi người hỏi nhị ca ta: Tiểu Ly, ngươi quyết định sao? Hắn sao? Con đường về sau dù có bao nhiêu gian nan cũng sẽ đi chứ? Nhị ca ta phi thường kiên định trả lời :”Hắn”, sau đó đại ca nói: chuyện này liền quyết định như vậy đi, Lý Mục về sau phải đối xử thật tốt với Vưu Ly nhà chúng ta, bằng không ta tuyệt không bỏ qua cho ngươi”.

Lý Mộc ngồi nghe Vưu Lạc kể chuyện về đại ca hắn, cảm giác như đang nghe truyện ký về một người.

“Sau đó thì sao, ba mẹ ngươi nói thế nào?” Lý Mộc Nhất phi thường nôn nóng muốn biết kết quả.

“Ha ha, ba mẹ ta đương nhiên là không đồng ý, đại ca ta nói: Các ngươi không có tư cách nói đồng ý hay không đồng ý, bởi các ngươi chưa từng quan tâm đếm Vưu Ly, hắn là do ta chăm từ bé đến lớn, chỉ có ta mới có tư cách nói đồng ý hay không đồng ý, còn có, đừng quên, ở nhà này ta làm chủ. Kỳ thực đại ca bình thường cũng thực hiếu thuận với ba mẹ, nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến mấy người chúng ta đại ca cái gì cũng dám làm.”

“Đại ngươi thật sự rất là suất”, Lý Mộc nghe đến phấn chấn cả khuôn mặt đều đỏ bừng, trong lòng hắn đại ca của Vưu Lạc quả thực giống như thần rồi.

“Ha ha, đương nhiên, đó là đại ca của ta mà, vì vậy đại thúc, ngươi đừng sợ chỉ cần ta thích, đại ca tuyệt đối sẽ thích, yên tâm đi”.

“Ân, ta muốn mua cho đại ca ngươi chút lễ vật, ngươi nói ta nên mua cái gì?” Lý Mộc Nhất nghĩ lần đầu tiên gặp mặt, không thể tay không mà đón tiếp

“Vưu gia chúng ta có một đặc điểm chính là đặc biệt thích ăn”, đại thúc, ngươi xuống bếp làm cho đại ca một bữa cơm đi, lấy tay nghề của ngươi. Ta tin tưởng đại ca nhất định sẽ làm tù binh của ngươi”. Vưu Lạc nghĩ đến tay nghề của mình cũng đã tốt, nhưng sau khi ăn cơm Lý Mộc Nhất làm hắn đã biết cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn.

“Hảo, ngày mai chúng ta đi mua đồ ăn”.

“Đại thúc, không cần gấp gáp, giữa trưa mai đại ca mới đến, nhị ca sẽ đi đón đại ca, bọn họ đến biệt thực Giang Bắc trước, hai ta buổi chiều đi mua đồ ăn rồi đến là được”.

“Ân, hảo”.

 

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

 

Vưu Ly đi đón đại ca đến biệt thự Giang Bắc rồi gọi điện cho Vưu Lạc nói cho hắn bọn họ đã đến nơi.

Vưu Lạc cùng Lý Mộc kéo Vưu Ni đi trước bởi Trình Hạo còn có công tác không đi được, cho nên phải đợi đến lúc tan tầm Lục Diêm tới đón mới được đi.

“Lạc, cái này cũng mua một chút đi, còn có cái kia, ân, tôm này không tươi, qua bên kia xem đi”, tại siêu thị Vưu Lạc đẩy xe ở phía sau giúp Lý Mộc Nhất mua đồ.

“Tam ca, đại thúc sao lại hưng phấn thế kia a?”

“Ngu ngốc, đại thúc là đang sợ đại ca không thích hắn thôi, ta đã nói hắn là mọi người trong Vưu gia chỉ thích ăn cho nên đại thúc làm một bữa thật phong phú để lấy lòng đại ca”.

“Căn bản cũng đúng thôi, đại ca thương ngươi như vậy, chỉ cần là ngươi thích đại ca một chữ cũng sẽ không nói, bất quá có thể được ăn ngon là được rồi”.

“Ngươi xem lại, mấy lời ngươi nói cứ như đại ca không thương ngươi không bằng, rõ ràng đã cùng Lý Khắc lên giường không biết bao nhiêu lần thế mà vẫn không chịu lấy người ta, đại ca không phải cũng dung túng ngươi, Mục ca đã nói với đại ca bao nhiêu lần đại ca cũng vĩnh viễn chỉ nói một câu, chuyện của Tiểu Ni ta sẽ để cho chính nó tự mình làm chủ”.

“Đương nhiên, đại ca không chỉ là đại ca mà còn là ba ba mà”.

“Các ngươi đang nói chuyện gì? Mua cũng đủ rồi, nhanh trở về đi”.

Ba người bọn họ về đến biệt thự Giang Bắc đã là hơn hai giờ chiều,, còn chưa vào đến cửa Vưu Ni đã ồn ào gọi to:” Đại ca, đại ca. Tiểu Ni về rồi”.

Lý Mục giữ chặt Vưu Ni:” Tiểu tổ tông ngươi nói nhỏ một chút, đại ca ngươi vì muốn mau chóng trở lại đây xử lý chuyện Diệp Thiến hắn đã mấy ngày đêm không ngủ, đem mọi chuyện xử lý tốt liền chạy tới đây, mệt mỏi muốn chết rồi, hiện tại đang ngủ trên lầu.”

“A, như vậy a”, Vưu Ly nhìn Vưu Ni đang thất vọng buồn cười nhìn nàng.

“Ăn cơm tối đại ca ngươi sẽ xuống, ngươi thất vọng cái gì chứ, nếu không khi nào đại ca trở về Bắc Kinh ngươi cũng đi theo đi, nghe đại ca nói chị dâu chuẩn bị sinh đứa thứ ba, ngươi đến đó thuận tiện bồi chị dâu”.

Vưu Lạc đỗ xe xong cùng Lý Mộc Nhất vừa tiến vào thì nghe được những lời Vưu Ly nói:” Da, thật sự, chị dâu lại sinh đứa nữa a? Đại ca thật đúng là lao động chăm chỉ mà”

“Chị dâu còn không phải vì các ngươi, không chừng lúc biết ngươi không thể sinh chị dâu lại muốn có đứa thứ tư.”. Vưu Ni nhìn nhị ca cùng tam ca, trong lòng nghĩ chị dâu trước khi lấy đại ca là một ngôi sao rất có tiền đồ, là người ngọt ngào, hiền thục, dáng người vô cùng đẹp. Nhưng vì yêu đại ca lại gạt bỏ sự nghiệp, sau khi biết tình huống của nhị ca lại cam tâm tình nguyện trở thành cái máy sinh sản, nói muốn sinh nhiều một chút để cho nhị ca nuôi. Kỳ thật là muốn nhị ca cùng Mục ca khi về già sẽ có người chiếu cố. Mọi người nói con dâu trưởng như mẹ, đại tẩu của bọn họ so với mẹ thật sự còn yêu bọn họ hơn vài lần.

 “Ta, ta đi vào bếp làm cơm”, Lý Mộc Nhất bỏ lại một câu rồi đi vào bếp.

“Tiểu Ni, ngươi nói chuyện phải chú ý một chút, đại thúc không giống với Mục ca, nếu ngươi làm cho đại thúc không vui, xem ta thu thập ngươi thế nào”. Nói xong Vưu Lạc cũng đi vào bếp.

Vưu Ni ở phía sau lè lưỡi cười.

“Đại thúc, Tiểu Ni chỉ là tùy tiện nói mà thôi, ngươi đừng để trong lòng”. Vưu Lạc sợ Lý Mộc Nhất nghĩ nhiều có chút lo lắng nói.

Lý Mộc Nhất quay đầu nhìn Vưu Lạc:” Lạc, ta sẽ không nghĩ nhiều, ta là không thể sinh cho ngươi một đứa nhỏ, nhưng ta so với người khác có thể cho ngươi hạnh phúc nhất a”.

“Ha ha, xem ra là ta suy nghĩ nhiều rồi, phải làm những gì, để ta giúp ngươi”

“Ân, trước đem những thứ kia rửa một chút, sau đó đem thịt thái thành từng miếng”, Lý Mộc chỉ huy, hai người ở trong bếp bừng bừng khí thế làm việc.

Khoảng sáu giờ tối cả một bàn đã được Lý Mộc Nhất bày kín đồ ăn mọi người đều ngồi vào bàn, Vưu Ly cùng Vưu Tư cùng nhau xuống lầu, Lý Mộc Nhất nhìn nam nhân đang đi xuống quả nhiên là rất giống Vưu Ly và Vưu Lạc, chỉ là nhìn qua Vưu Tư so với bọn họ thành thục ổn trọng hơn.

Vưu Tư cũng đánh giá nam nhân bên người Vưu Lạc, chính là người này sao? Đây là người Tiểu Lạc thích a, nhìn qua thật giản dị. Đây là ấn tượng đầu tiên của Vưu Tư với Lý Mộc Nhất.

“Đại ca, ngươi có nhớ Tiểu Ni hay không a, người ta nhớ ngươi muốn chết”, Vưu Tư còn chưa xuống đến nơi Vưu Ni đã chạy tới.

“Ha ha, tiểu bảo bối, đã lớn như vậy mà vẫn giống một tiểu nha đầu”, ở Vưu gia chỉ có một mình Vưu Tư gọi Vưu Ni như vậy.

“Tư, đã lâu không gặp”.

“Diêm, nghe Tiểu Ly nói ngươi đã yêu”. Vưu Tư cùng Lục Diêm, Lý Mục là bạn từ thời đại học, lúc đó ba người đều ở chung một phòng kí túc xá cho nên quan hệ phi thường tốt. Nhiều năm như vậy chính là càng quen càng gần gũi, huống hồ hiện tại Lý Mục đã trở thành người trong nhà.

“Ha ha, bảo bối, lại đây”, Lục Diêm hướng Trình Hạo vẫy tay

“Vưu đại ca hảo”, Trình Hạo miệng thật gọi chào trước.

“Nga, xin chào, không nghĩ tới Diêm cư nhiên lại bắt về một tiểu oa nhi”

“Đại ca”, Vưu Lạc kéo Lý Mộc Nhất đến trước mặt Vưu Tư.

“Đại ca, đây là Lý Mộc Nhất, là người yêu của ta”, Vưu Lạc xiết chặt tay Lý Mộc Nhất

“Xin chào, ta, ta là Lý Mộc Nhất”, Lý Mộc cảm giác trong tay mình chảy đầy mồ hôi, nói không sợ là nói dối tuy rằng Vưu Lạc đã nói cho mình là không có việc gì nhưng mình vẫn thật lo lắng a.

Vưu Tư ôn hòa cười:” Xin chào, đứa nhỏ Tiểu Lạc này thực nghịch ngợm, cùng hắn một chỗ ngươi cũng thật vất vả đi”.

Lý Mộc thấy trong mắt Vưu Tư phát ra ánh sáng nhu hòa:” Không, không vất vả, Lạc, hắn đối với ta tốt lắm người vất vả là hắn.”

“Mọi người đừng có đứng nữa, nhanh ăn cơm đi, đồ ăn đều sắp nguội, Tư, đây là đặc biệt làm cho ngươi nga, mọi người chúng ta vẫn là ăn ké của ngươi thôi”, Lý Mục hô to mọi người ngồi xuống.

“Thân ái, cũng chỉ có anh là tốt, biết em đã đói bụng”, Vưu Ly nhào vào lòng Lý Mục làm nũng.

“Được rồi, biết hai người các ngươi yêu nhau rồi, không cần bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào cũng diễn phim tình cảm cho chúng ta xem đi, ta nói Lý Mục a, ngươi không được nuông chiều đệ đệ của ta, đừng có để cho hắn mải chơi, mau để hắn trở về tiếp nhận sinh ý trong nhà cho ta”.

“Ha ha, Tư, ngươi biết là chuyện gì bảo bối không muốn ta cũng sẽ không ép buộc em ấy mà”.

“Ta nói Lý Mộc Nhất a, ngươi đừng có học Lý Mục đem Tiểu Lạc dạy thành không có tiền đồ như thế kia đó”.

Lý Mộc Nhất mặt đỏ hồng:” Ta, ta không có”.

“Oa, tay nghề của đại thúc thực sự là đệ nhất a”, Trình Hạo vừa nói vừa nuốt nước miếng.

“Ân, vốn muốn làm món thịt heo nhưng mùa này dưa chua không ngon, đợi đến mùa đông, các ngươi nếu muốn ăn ta sẽ làm”.

“Đại ca, ngươi uống trước chút canh đi, đại thúc nghe nói ngươi vì chạy đến đây mà thức suốt đêm làm việc đã cố ý hầm bát canh gà cho ngươi, nói là bồi bổ cho ngươi”, Vưu Lạc múc một bát canh cho đại ca.

“Hảo”, Vưu Tư nhận bát, uống mấy ngụm.

“Ân, canh này làm thật ngon, Tiểu Lạc a, ngươi thật đúng là có lộc ăn a, mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn ngon như vậy, ta thấy không bằng đem hết sinh ý chuyển cho ngươi cũng được”.

Vưu Tư nhìn một bàn đầy đồ ăn là thực cảm động a, bà xã mình cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm duy nhất là không hợp với phòng bếp, dù học như thế nào, luyện thế nào đồ ăn làm ra đều không thể ăn.

“Ân, đại thúc, tương giò này ăn thật ngon. Một chút cũng không ngọt ngấy, còn ngon miệng như vậy”, Lý Khắc nhanh chóng gắp gắp ăn vào miệng.

“Ha ha, các ngươi thích ăn là tốt rồi, khi nào muốn ăn ta lúc nào cũng có thể làm cho các ngươi”.

Dùng xong cơm chiều, Lý Mộc Nhất với Trình Hạo cùng Vưu Ni, Lý Khắc ở trong bếp bửa chén còn những người khác thì ra ngoài phòng khách nói chuyện phiếm.

“Tiểu Lạc, ngươi quyết định sao? Hắn sao? Con đường về sau dù bao nhiêu gian nan cũng quyết định phải đi qua sao?” Vưu Ly giật mình sửng sốt, Vưu Lạc cười cười, đây là những lời mà đại ca đã hỏi nhị ca năm đó, một chữ cũng không thiếu.

Sau đó phi thường khiên định nhìn đại ca:” Đại ca, hắn”

“Hảo, ta đã biết, ngươi chỉ cần để ý cuộc sống của mình sau này, sau đó sống một cuộc sống hạnh phúc giống như nhị ca ngươi, những chuyện khác đã có đại ca xử lý.

“Cám ơn đại ca”, Vưu Lạc biết đại ca nhất định sẽ ủng hộ hắn, giống như năm đó đã ủng hộ nhị ca.

Buổi tối khi Lục Diêm cùng Trình Hạo rời đi, những người khác đều ở lại đây, Vưu Lạc cùng Lý Mộc Nhất nghe tiếng gào của Vưu Ly làm sao mà ngủ được, rõ ràng hắn cùng đại thúc đã làm hai lần, như thế nào nhị ca ở bên kia còn liên tục không ngừng mà, chẳng lẽ bọn họ bình thường đều như vậy, không sợ hàng xóm trách cứ sao?

“Đại thúc, nếu không thì đeo tai nghe vào đi, nhị ca cùng Mục ca biết đến khi nào mới chấm dứt chứ?”

“Ân, hảo”.

Ban đêm Lý Mộc Nhất vì khát nước nên rời giường đi uống nước, lúc trở về phòng đi qua hành lang thấy có phòng còn sáng, đó là phòng Vưu Tư, hắn đi qua nhẹ nhàng gõ cửa.

“Đại ca, còn chưa ngủ sao?” Lý Mộc thấy Vưu Tư đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Vưu Tư với hắn nếu đã là người của Vưu gia thì cũng phải giống mọi người gọi hắn là đại ca.

Vưu Tư quay đầu nhìn Lý Mộc Nhất:” là ngươi a, vào đây ngồi đi”.

“Ách, hảo”, Lý Mộc Nhất đi vào phòng, ngồi xuống.

Trầm mặc một hồi, Vưu Tư mở miệng nói:” Năm đó lúc ta biết chuyện Vưu Ly cùng Lý Mục cùng một chỗ, có loại cảm giác rất tuyệt vọng, ta cẩn thận che chở đệ đệ như vậy cư nhiên biến thành đồng tính luyến ai, ta ở trong phòng cả một đêm, nghĩ phải giải quyết chuyện này thế nào. Sau đó ta suy nghĩ một đêm kết quả là chỉ cần đệ đệ cùng muội muội có thể hạnh phúc với ta đó mới là điều quan trọng nhất, cho nên Vưu Ly nói với ta hắn muốn cùng Lý Mục một chỗ, ta lựa chọn ủng hộ bọn họ, đồng thời che chở bọn họ đến khi nào không thể nữa thì thôi. Làm đại ca của hắn ta muốn là một hậu thuẫn kiên cường cho hắn”.

“Kỳ thật nói đi nói lại việc này vẫn là do Lý Mục giải quyết, ngươi chắc là không biết, ta cùng Lục Diêm, Lý Mục cùng học tại đại học Đại Đồng, trước kia Lý Mục đã tới tìm ta, hắn làm ta tin tưởng hắn có thể, cũng có khả năng mang đến hạnh phúc cho Tiểu Ly. Cho nên khi nghe Tiểu Ly trả lời, ta lựa chọn ủng hộ bọn họ. Lúc này nghe được chuyện của Tiểu Lạc và ngươi, ta không còn kinh ngạc quá nhiều, ta hỏi Tiểu Lạc một câu giống như câu hỏi năm đó đã hỏi Tiểu Ly, không nghĩ tới đứa nhỏ này cũng cho ta câu trả lời giống như Tiểu Ly đã trả lời. Ta nghĩ lúc này ta cũng sẽ trở thành hậu thuẫn cho hai ngươi, chẳng qua hai ngươi so với Tiểu Ly năm đó may mắn hơn nhiều lắm, bởi vì ngoài ta ra còn có Tiểu Ly, Tiểu Ni, Lý Mục cùng Diêm, còn có một đám bằng hữu cũng đều trở thành hậu thuận kiên cường cho hai người các ngươi. Cho nên, Lý Mộc Nhất, xin người buông toàn bộ gánh nặng, toàn tâm toàn ý yêu đệ đệ của ta đi.

 

 

Chương 18: Ngươi là đang muốn câu dẫn ta sao?

 

Cả một đêm này Lý Mộc Nhất không hề ngủ, hắn vẫn luôn nghĩ đến những lời Vưu Tư nói với mình, sau đó hắn nhớ tới rất nhiều năm trước, hắn từng mơ mình có một tình yêu như hiện tại, hắn cũng biết Vưu Lạc luôn hy vọng hắn có thể giống như Vưu Ly, nhưng chính mình đã trải qua quá nhiều đau khổ. Vưu Lạc từ trước đến giờ cũng chưa từng có ý bắt buộc hắn nhưng bởi được nhận từ hắn quá nhiều nên chính mình lại muốn cho hắn càng nhiều, trước kia mình là bộ dáng như thế nào a? Lý Mộc cảm thấy đã không còn nhớ rõ nữa.

Vưu Lạc có thói quen sáng sớm nhìn thấy đại thúc giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn ghé vào trong lòng mình, nhưng hôm nay sáng sớm hắn đã đoán sai rồi, mở mắt ra lại không thấy người đáng nhẽ ra nên ở trong lòng mình đâu, trên giường chỉ còn lưu lại chút độ ấm thản nhiên

Vưu  Lạc lập tức xuống lầu tìm Lý Mộc Nhất, vừa xuống đến nơi liền nhìn thấy người kia đang ở trong bếp bận rộn:” Đại thúc, như thế nào lại dậy sớm như vậy, sao không ngủ nhiều thêm một chút chứ?”

Lý Mộc quay đầu lại nhìn Vưu Lạc nở nụ cười:” Có thể là vì thay đổi giường, có chút không quen cho nên từ sớm đã tỉnh rồi, ta nghĩ nếu đã ngủ không được vậy thì dậy làm điểm tâm cho mọi người còn hơn”. Lý Mộc Nhất nghĩ tới những điều tối qua Vưu Tư nói với mình trong lòng lại ngọt ngào

Vưu Tư nói cho Lý Mộc Nhất rất nhiều về chuyện của Vưu Lạc, rất nhiều chuyện mà ngay cả Vưu Ly và Vưu Ni đều không biết, cho nên sao hắn có thể không cao hứng chứ.

Vưu Lạc đến từ phía sau đưa hai tay ôm gọn thắt lưng tinh tế của Lý Mộc Nhất hôn hôn cái gáy mềm mại:” Đại thúc, có mệt hay không?”

“Sao lại mệt được a? Có thể làm điểm tâm cho người mình yêu là chuyện thực hạnh phúc nga”.

Vưu Lạc có chút kinh ngạc, đại thúc từ khi nào thì sẽ nói những lời như vậy, có phải ngày hôm qua Lý Mục cùng nhị ca kích thích hắn không a? Mặc kệ đi, dù thế nào thì thay đổi như vậy cũng là chuyện rất tốt.

“Nhưng là ta sẽ đau lòng a, bà xã của ta mệt muốn chết rồi, làm sao bây giờ?”

“Xin ngươi, Tam ca, sáng sớm vừa dậy đừng có ngay tại bếp mà bắt đầu ngọt ngào được không a”, Vưu Ni xuống lầu liền nhìn thấy hai người đang tình chàng ý thiếp mắt liền trợn trắng, trong nhà đã có nhị ca là yêu nghiệt, đừng thêm một người nữa được không.

“Bảo bối, sớm như vậy đã dậy rồi, tối hôm qua đã mệt muốn chết sao lại không ngủ nhiều một chút?” Lý Khắc ngáp một cái đem Vưu Ni kéo vào lòng.

“Cút ngay, nói bậy bạ cái gì đó, cái gì mà tối hôm qua mệt muốn chết rồi, một mình ngươi ra chỗ khác mà ngốc đi”, Vưu Ni cảm thấy ngượng ngùng, Tam ca vốn đã biết thì không sao cả nhưng đại thúc không biết a, Lý Khắc này ồn ào như vậy không phải cái gì đại thúc cũng nghe thấy rồi sao?

“Tiểu Ni, em không thể như vậy, xuống giường liền không nhận thức sao? Em là chê anh tối qua phục vụ không tốt sao? Kỹ thuật của anh cũng không có kém đi a, anh lần sau nhất định sẽ cải tiến, em đừng sinh khí a, Tiểu Ni, em đi đâu vậy a?” Lý Khắc ở phía sau đuổi theo Vưu Ni đang chạy lên lầu.

“Ách, Lạc, Tiểu Ni cùng Lý Khắc hai người bọn họ…”, Lý Mộc Nhất nghĩ hẳn là không phải như mình nghĩ đi.

“Ha ha, đại thúc, ngươi nghĩ thế nào thì chuyện là như vậy”.

“Vậy vì cái gì còn không kết hôn, cứ như vậy người chịu thiệt không phải là Tiểu Ni sao?”

“Ngươi cho rằng Lý Khắc không muốn a, hắn đã muốn xin Mục ca nói với đại ca rất nhiều lần, đại ca nói chuyện này là do Tiểu Ni tự mình quyết định. Kết quả Tiểu Ni chính là không kết hôn, chúng ta nói thế nào cũng vô dụng a”? Vưu Lạc cũng không rõ rốt cuộc Vưu Ni nghĩ thế nào.

“Không được ta phải tìm Tiểu Ni nói chuyện, cứ như vậy không thể được”, Vưu Lạc nghĩ có lẽ đại thúc có thể lay chuyển được Tiểu Ni, cứ cho hắn thử một lần.

“Hảo, vậy cứ tìm thời gian thích hợp nói chuyện với nàng đi”

“Ân, sáng nay muốn ăn gì, ta làm cho ngươi”?

“Chỉ cần là ngươi làm thì cái gì ta cũng thích ăn”, Lý Mộc Nhất không lên tiếng chính là khóe miệng nhanh chóng cong lên.

“Sớm a”, Vưu Tư từ trên lầu đi xuống nhìn hai người trong bếp.

“Đại ca, sớm, tối hôm qua nghỉ ngơi tốt không?”, Vưu Lạc buông Lý Mộc Nhất ra đi đến bên cạnh Vưu Tư.

“Phòng của ta cách phòng Vưu Ly cùng Lý Mục khá xa, coi như cũng không sai”, Vưu Tư cười cười, hai người này đã ở với nhau nhiều năm như vậy mà vẫn còn ân ái thế a.

“Đại ca, buổi sáng tốt lành, sáng nay muốn ăn cái gì?” Lý Mộc Nhất cũng đi tới

“A, tốt nhất là nấu chút cháo ăn sáng”.

“Hảo, ta đã biết, ta đi nấu, ngươi cùng Lạc cứ đến phòng khách ngồi đi”, Lý Mộc quay người hướng vào bếp.

“Hảo, phiền ngươi a”.

“Không sao cả, không phiền gì hết”.

Vưu Tư nhìn ánh mắt Vưu Lạc bám theo Lý Mộc Nhất, vẻ mặt hạnh phúc trêu chọc nói:” Yêu, Tiểu Lạc a, vất vả tức phụ nhà ngươi a!”.

Vưu Lạc quay đầu nhìn về phía Vưu Tư:” Đại ca, không cần giễu cợt ta, thời điểm xác nhận mình yêu đại thúc ta chỉ biết mình đã gặp hạn rồi”.

“Ha ha, ngươi là muốn gặp hạn mà, đúng rồi, buổi chiều ta sẽ đi xử lý chuyện về Diệp Thiến”

“Đại ca, ngươi nghĩ phải làm thế nào bây giờ? Diệp ba ba…”.

“Yên tâm, dù thế nào đi nữa ta cũng sẽ không làm Diệp ba ba thương tâm, đại ca ngươi làm việc ngươi còn không yên tâm sao?”

“Hảo, ta đã biết”.

“Dùng xong điểm tâm, Lý Mộc Nhất thu thập mọi thứ, lại phần bữa sáng cho Vưu Ly cùng Lý Mục sau đó hỏi buổi trưa đại ca ăn uống thế nào. Vưu Lạc nói đại ca muốn ra ngoài làm việc, sẽ ăn ở bên ngoài, hơn nữa ở đây đại ca cũng có bằng hữu đã hẹn đại ca họp mặt nói hắn không cần lo lắng.

Chờ đến khi tất cả mọi người chuẩn bị xuất môn, Vưu Ly cùng Lí Mục mới xuống lầu:” A, các ngươi đều phải đi rồi sao?”

“Tiểu Ni, chỉ cần ngươi nguyện ý, ta sẽ chăm sóc ngươi”, Lý Khắc tranh thủ cơ hội ở trước mặt Vưu Ni biểu hiện một phen.

Vưu Ly nhìn trang phục của Vưu Tư biết hắn muốn xuất môn:” Đại ca, ngươi cũng ra ngoài”.

“Ân, đi gặp vài bằng hữu, buổi chiều đi xử lý chuyện Diệp Thiến”.

“Tư, ta cùng bảo bối hôm nay không ra ngoài, ngươi lấy xe của ta mà đi, đỡ mất công lấy xe ra”

“Cũng được”.

“Mục ca, ngươi lại không đi làm, không sợ công ty đóng cửa sao?” Vưu Lạc đôi khi nghĩ công ty của Mục ca sớm muộn gì cũng sẽ bị nhị ca làm cho suy sụp.

“Không có việc gì, mọi chuyện ta đều có dự tính, nhị ca ngươi hôm nay mệt, ta phải ở nhà bồi hắn”, Lí Mục nói như lẽ đương nhiên.

“Thân ái, em yêu anh, chỉ có anh là đối với em tốt nhất”. Xem kìa, vừa xuống lầu hai người lại ôm nhau ngọt ngào.

“Thực không chịu nổi hai người, Tam ca, đi nhanh lên, sắp muộn rồi”. Vưu Ni kéo Vưu Lạc ra ngoài.

“A, trong nồi ta đã để điểm tâm nóng cho các ngươi, nhớ phải ăn đó”.

“A, vợ Tam đệ, cảm ơn ngươi a”, Vưu Ly vừa nói xong mặt Lý Mộc Nhất liền đỏ lên.

Hàm hồ trả lời:” Không cần khách khí” liền theo Vưu Lạc đi ra ngoài.

Chờ mọi người đều đi ra, Vưu Tư mới mở miệng:” Như thế sao, sự kiện kia không nói cho bọn họ sao?”

Vưu Ly gối đầu lên vai Lí Mục nhìn Vưu Tư:” Đại ca mặc kệ bọn họ nói thế nào, ta tuyệt không để ý, huống hồ thân ái thích ta như vậy, ta quản người khác làm gì?”

“Ân, chỉ cần ngươi hạnh phúc là tốt rồi”.

Lí Mục chân thành nhìn Vưu Tư:” Tư, cảm ơn ngươi”, sau đó lại cúi đầu nhìn người mình yêu trong lòng “Cám ơn ngươi đã tin tưởng ta, cám ơn ngươi đã để ta yêu bảo bối nhi”.

Vưu Tư cầm chìa khóa trên bàn, khoát tay đi ra ngoài.

“Bảo bối, muốn ăn ở trên bàn hay ở trên giường?”

“Thân ái, ăn ở đâu cũng được, bất quá em muốn anh uy em nga”.

“Ha ha, hảo”, Lí Mục ôm lấy Vưu Ly đi lên lầu

Đi trên đường Lý Mộc đột nhiên nhớ đến một chuyện liền hỏi Vưu Lạc:” Tiểu Ngải không biết đại ca sao?”

“Đương nhiên là biết, nhưng Tiểu Ngải hiện tại không muốn gặp đại ca”, Vưu Lạc thản nhiên giải thích.

Lý Mộc Nhất nghe ra vấn đề:” Không muốn gặp?”

“Ân, Tiểu Ngải từng thích đại ca hơn nữa còn từng điên cuồng theo đuổi đại ca một trận, nhưng đại ca nói chỉ muốn hắn làm đệ đệ cái khác thì không được, không lâu sau đó đại ca kết hôn”.

“Nga, nguyên lai là như thế a”

Lý Mộc Nhất nghĩ có những người cho dù quen biết cũng chưa chắc có cơ hội trở thành bằng hữu, có thể trở thành người yêu xác suất lại càng bé, chính mình thật sự là rất may mắn, không chỉ được quen biết mà còn có thể trở thành người yêu của Vưu Lạc.

Chiều đến, Lý Mộc nhất không có việc gì đi vào văn phòng Vưu Lạc một chuyến, dù sao mọi người trong công ty đã quen chuyện của hai người chỉ là không hiểu được tại sao hôm nay Lý Mộc Nhất lại chủ động như vậy.

“Lạc, ngươi đang làm việc sao? Có quấy rầy ngươi hay không?”, Lý Mộc Nhất đã quen không gõ cửa, thò đầu vào hỏi Vưu Lạc.

Vưu Lạc buồn cười nhìn Lý Mộc Nhất, vẫy vẫy hắn:” Lại đây, đại thúc”, Lý Mộc Nhất đi vào, đóng cửa lại đến bên người Vưu Lạc.

Vưu Lạc ôm Lý Mộc Nhất lên để hắn ngồi lên chân mình:” Đại thúc, ngươi hôm nay làm sao vậy, vì cái gì cứ 10 phút lại đến đây một lần, mỗi lần đến đều hỏi ta, lại còn không để cho người khác gọi điện thoại báo trước, ngươi muốn biết chuyện gì?”

“Ta…đại ca gọi điện nói sao?” Lý Mộc Nhất do dự nửa ngày cuối cùng vẫn hỏi ra.

Vưu Lạc đã biết, nguyên lai là đại thúc đang lo lắng chuyện Diệp Thiến:” Đại ca không gọi điện thoại tới, nhưng ta tin tưởng đại ca nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa, ngươi yên tâm đi được không?”

“Ta không có lo lắng a, cáp…ha ha”.

Hai người đang nói chuyện điện thoại của Vưu Lạc vang lên:” Uy, đại ca, nga, ân, hảo, ta đã biết, cảm ơn đại ca, hắn a, lo lắng đến đòi mạng, một chút buổi trưa mà hỏi đến n lần, hảo, tạm biệt đại ca”.

“Là đại ca sao? Đại ca nói thế nào?” Lý Mộc Nhất giữ vai Vưu Lạc sốt ruột hỏi.

“Không có việc gì, đại ca không nói cho ta biết hắn rốt cuộc đã giải quyết như nào, chỉ nói là Diệp Thiến sẽ không bao giờ đến tìm chúng ta gây phiền toái nữa, còn có, đại ca nói buổi tối chúng ta cứ về nhà, nếu không lại không ngủ được, nhị ca cùng Mục ca sẽ ở Giang Bắc bồi đại ca”. Vưu Lạc nói xong ái muội cười cười.

“Lạc, buổi tối ngươi muốn ăn cái gì, tan tầm hai chúng ta đi mua đồ ăn được không?” Vưu Lạc trong lòng cao hứng, đại thúc hiện tại càng ngày càng biết làm nũng với hắn.

“Hảo, đã 4 giờ rồi, hai chúng ta đi trước đi”.

“Không được, ta còn chưa tan tầm mà”.

“Lão bản nương, lão bản nhà ngươi hiện tại rất đói bụng, làm sao bây giờ?”

“Hảo…được rồi, ta về phòng thu thập một chút đã”.

Vưu Lạc nhìn Lý Mộc ra khỏi phòng mình, đại thúc đã thật sự thay đổi rồi. Trước kia đại thúc sẽ không vì chuyện mua đồ ăn mà tan tầm trước. Nhưng hiện tại, chỉ cần mình nói muốn, đại thúc sẽ không cự tuyệt. Nghĩ đến vị trí của mình trong lòng đại thúc đã tăng lên liền thấy sung sướng, ân, đêm nay phải hảo hảo yêu thương, yêu thương đại thúc.

Hai người tan tầm rồi đi chợ mua chút đồ ăn, về nhà Lý Mộc nhất thay quần áo, đeo tạp dề đến phòng bếp nấu cơm, Vưu Lạc ở phòng khách xem văn kiện, thường xuyên đem công tác về nhà làm.

Lý Mộc đem đồ ăn bưng lên bàn, nhìn Vưu Lạc còn đang làm việc nhẹ nhàng đi ra phía sau ôm cổ Vưu lạc:” Lạc, cơm đã nấu xong rồi, cơm nước xong lại làm việc được không?”

Vưu lạc quay đầu hôn Lý Mộc Nhất đáp ứng một tiếng:” Hảo”, rồi đem công tác ném sang một bên, cầm tay Lý Mộc đến bàn ăn

Vưu Lạc nhìn một bàn đầy đồ ăn cảm thán:” Ân, khó trách đại ca lại hâm mộ ta như vậy, ta thật sự đã tìm được bà xã tốt lắm”.

Lý Mộc Nhất đỏ mặt ngượng ngùng, ngồi xuống phía đối diện Vưu Lạc, gấp cho Vưu Lạc chút rau, Vưu Lạc gắp một miếng thịt đưa qua:” Đại thúc, há mồm”. Lý Mộc mặt hồng hồng nhưng vẫn nghe lời hé miệng.

Cơm chiều qua đi, Vưu lạc lại tiếp tục làm việc, Lý Mộc dọn dẹp xong mọi thứ trong bếp liền đi tắm, tắm xong thấy Vưu Lạc vẫn ngồi làm việc liền đi đên bên ngươi ngồi xuống bên cạnh:” Lạc, ta đi làm cho ngươi một cốc nước trái cây được không?”

“Ân, đại thúc, thơm quá”, Vưu Lạc ôm lấy Lý Mộc Nhất, đầu đặt ở bên cổ Lý Mộc Nhất cọ a cọ. Đại thúc vừa tắm xong cả người toát ra vị bạc hà thản nhiên, đây là mùi sữa tắm hắn cùng đại thúc thích nhất.

“Còn rất nhiều việc sao? Có việc gì ta có thể giúp ngươi không?”

Vưu Lạc ngẩng đầu nhìn Lý Mộc Nhất:” Không có, trên cơ bản cũng xong rồi”.

“Ta đi làm nước trái cây cho ngươi, ngươi đi tắm đi”. Lý Mộc nói xong đứng dậy đi vào bếp. Đem chanh leo mới mua trong tủ lạnh lấy ra để lên bàn, lấy dao hoa quả. Vưu lạc đi vào bếp, từ phía sau ôm lấy hắn.

“Đại thúc, để ta giúp ngươi”, Vưu Lạc cầm tay Lý Mộc Nhất, đem chanh cắt thành miếng nhỏ, Lý Mộc Nhất cảm giác tay mình đang run đến lợi hại.

“Lạc….ta tự mình làm là tốt rồi, ngươi đi tắm đi”. Vưu Lạc cười cười không lên tiếng, tay đặt lên lưng đại thúc nhẹ nhàng ma sát, cúi đầu hôn lên lỗ tai hắn, đầu lưỡi vói vào lỗ tai nhẹ nhàng khuấy động.

“Ân, Lạc”, Vưu Lạc cười cười vẫn bảo trì im lặng, đem cúc áo ngủ cởi từng cái một, hai tay đồng thời xoa lên đầu nhũ hồng hồng trước ngực Lý Mộc Nhất, Lý Mộc Nhất chịu không nổi, giơ hai tay lên ôm lấy đầu Vưu lạc, ngón tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Vưu Lạc cắn chặt môi dưới nỉ non:” Ân, Lạc, dùng sức một chút”.

Vưu Lạc dùng sức xoa nắn phía trước sau đó nương theo làn da trơn trượt lần xuống, lướt qua bụng đến khi chạm đến phân thân Lý Mộc Nhất, cảm thấy phân thân trong tay mình chậm rãi biến hóa vừa to lên vừa cứng rắn, lại ghé vào tai Lý Mộc Nhất nhẹ nhàng thổi khí:” Đại thúc, có cảm giác nga”.

Lý Mộc Nhất mặt liền đỏ hồng:” Lạc, ngươi…bởi vì là ngươi”.

“Ha ha”, một tay Vưu Lạc cầm phân thân Lý Mộc Nhất cao thấp bộ lộng, một tay trườn ra phía sau, một ngón tay nhẹ nhàng dò xét tiến vào, sau đó là hai ngón, rồi đến ba ngón.

“Ân, Lạc”, Vưu Lạc nghe thấy âm thanh Lý Mộc Nhất có chút ai oán trong lòng đã muốn cười trộm, Cứ cố ý nhẹ nhàng như thế không biết đại thúc có sinh khí không a?

“Đại thúc, hôm nay cùng nhau được không?” Lý Mộc Nhất cố nén dục vọng, gật gật đầu.

Ngón tay Vưu Lạc ở bên trong cơ thể Lý Mộc Nhất nhanh chóng cong lại, Lý Mộc Nhất khó nhịn vặn vẹo thân mình, hai tay gắt gao nắm chặt bệ bếp mông nâng lên càng cao. Đây hẳn là động tình đi, bằng không bình thường đại thúc sẽ không như vậy. Vưu Lạc ghé vào tai Lý Mộc Nhất:” Đại thúc, ngươi là đang câu dẫn ta sao? Ngươi có biết hay không đối với ngươi ta là không có sức chống cự nga”.

Lý Mộc Nhất quay đầu nhìn về phái Vưu Lạc:” Nếu như ta nói đúng vậy thì sao?”, bộ dáng mình bây giờ hẳn là người tối dâm đãng đi.

“Ta chấp nhận câu dẫn của ngươi, đại thúc, nằm sấp xuống, mông nâng lên cao một chút, chân phải mở ra thật lớn mới được nga”, Vưu Lạc nhìn Lý Mộc Nhất bày tỏ thẳng thắn ý muốn của mình trong lòng cao hứng đến cực điểm. Hai tay giữ chặt thắt lưng đại thúc, đem mông đại thúc nâng lên thật cao rồi đem phân thân sưng đến tỉm đỏ của mình hung hăng đâm vào.

“Ân, Lạc”, Lý Mộc Nhất nhanh tay nắm chặt bệ bếp, đây là cảm giác mà hắn chưa từng được trải qua. Trước đây mỗi lần làm Lạc đều thực ôn nhu, hôm nay vì cái gì lại trở nên như vậy, chẳng lẽ là vì mình đã kích thích hắn sao?

“Đại thúc, thoải mái không?”

“Ân”, Lý Mộc Nhất gật đầu.

“Ân…Lạc…Lạc…ngươi rất…rất lớn, ta không được”, đầu Lý Mộc Nhất không ngừng xoay trái xoay phải bày tỏ mình không thể thừa nhận được.

“Đại thúc, không cần gạt ta, ta biết ngươi có thể”, Vưu Lạc càng thêm dùng sức tiếp tục tra tấn.

“Ân…a a…ân….Lạc…Lạc”.

Bàn tay vẫn tiếp tục xoa bóp phân thân Lý Mộc Nhất:” Đại thúc, chúng ta cùng nhau”.

“Ân…a a…”, Vưu Lạc gầm nhẹ một tiếng, hai người đồng thời phóng thích.

Lý Mộc Nhất xụi lơ trong lòng Vưu Lạc:” Lạc”. Vưu lạc đem Lý Mộc Nhất ôm lên đi vào phòng tắm.

Để Lý Mộc Nhất lên cạnh bồn rửa tay, Vưu Lạc đi xả nước rồi trở về bên người Lý Mộc Nhất hôn lên môi hắn:” Đại thúc, mệt không?”

Lý Mộc Nhất mị nhãn mê ly nhìn Vưu Lạc nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

“Nga, phải không?” Vưu Lạc nâng thắt lưng Lý Mộc Nhất ôm vào trong lòng, hai chân Lý Mộc Nhất rất tự nhiên bò lên thắt lưng Vưu Lạc. Lý Mộc Nhất cảm giác phân thân của người kia để ở huyệt khẩu của mình nhưng nhất định không chịu tiến vào.

“Ân, Lạc…!”

“Đại thúc, làm sao vậy, không thoải mái sao?” Lý Mộc Nhất căn môi nhìn Vưu Lạc ấm ức, rõ ràng là hắn cố ý.

“Ngươi…ngươi chán ghét”.

Vưu Lạc ái muội cười cười, để phân thân của mình vào cửa kia đỉnh đỉnh, lập tức đổi lấy thở gấp của Lý Mộc Nhất:” Đại thúc, muốn gì thì phải nói ra nga”. Chỉ có lúc này bản chất ác ma trên người Vưu Lạc mới có thể thể hiện rõ ràng ra ngoài.

“Ân…Lạc….ta nghĩ muốn ngươi…cho ta….”, Lý Mộc Nhất chủ động ôm cổ Vưu lạc, hôn lên môi hắn

“Ân…a a…Lạc….lại sâu hơn một chút…”

“Đại thúc, như vậy sao, có đủ sâu hay không, còn muốn gì nữa, mau nói cho ta biết, đại thúc…”. Hai tay Vưu Lạc nâng mông Lý Mộc Nhất lên mạnh mẽ chuyển động.

“Ân…Lạc…mau….mau lên…còn muốn…còn muốn nhiều hơn…a…”. thanh âm tràn ngập hương vị tình dục ở trong phòng tắm thật lâu quanh quẩn.

Quả nhiên sáng sớm hôm sau Lý Mộc Nhất lại thành công không bước được xuống giường, Vưu Lạc hôm nay không đến công ty ở nhà bồi hắn. Lý Mộc cảm giác có chút áy náy, tối hôm qua làm gần như cả một đêm, hiện tại cả thắt lưng cả chân hắn đều đau ghé vào trên giường một chút cũng không muốn động.

Bữa sáng là Vưu Lạc làm, bưng đến bên giường, uy đến tận miệng. Lý Mộc Nhất ăn no lại tiếp tục ngủ lúc tỉnh lại lần nữa đã là hơn một giờ chiều.

Lý Mộc Nhất cùng Vưu Lạc thương lượng vẫn là nên đến công ty, nếu không có việc gì quan trọng, buổi chiều về sớm một chút là được, Vưu Lạc đồng ý cho nên buổi chiều hai người đều đến công ty.

Vưu Ni nhìn hai người đồng thời xuất hiện liền cho một ánh mắt xem thường, hai người này hiện tại cũng chẳng khác nhị ca cùng Mục ca tý nào a.

Lý Mộc thấy Vưu Ni đột nhiên nghĩ ra phải nói với nàng chuyện Lý Khắc. Gọi Vưu Ni vào phòng hội nghị, Lý Mộc Nhất hỏi Vưu Ni vì sao lại không muốn cùng Lý Khắc kết hôn?

Vưu Ni sửng sốt, sau đó cả biểu tình cũng trở nên nghiêm túc:” Đại thúc, chuyện của ta tự ta có thể phụ trách, ngươi không cần phải xen vào”.

Lý Mộc nhìn Vưu Ni biết nàng hiện tại không muốn nói gì cả:” Được rồi, khi nào ngươi muốn nói, hãy đến tìm ta, đại thúc ta là người rất biết lắng nghe nga”.

Vưu Ni cười cười chào Lý Mộc Nhất xoay người ra khỏi phòng họp.

Lý Mộc Nhất nghĩ rất nhiều người, rất nhiều sự việc đều phải dựa vào chính mình cởi bỏ khúc mắc, có một vài chuyện người khác nhất định không thể giúp ngươi nhưng mỗi người cũng sẽ không cô đơn, bên cạnh ngươi sẽ có một hoặc hai người yên lặng ở bên. Một mình suy nghĩ sẽ không có ý nghĩa muốn vui vẻ hay thương tâm để qua một ngày đều do chính ngươi lựa chọn.

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Một 29, 2013 in Két sắt

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
JYJ3

The Return of JYJ!

Vũ Điệp Cốc

Mọi thứ rồi cũng đến hồi kết,chỉ xin cho tôi đừng là người ở trong đó vì đến lúc kết thúc mới biết mình sai ở đâu thật quá bi thương.

CielJJ - Jaejoong's Vietnamese fansite

All for Jaejoong's happiness

Ám Dạ Cung

Ngoài vòng tay anh là bão tố

HaeHyuks world

Cầu ngươi yêu ta!

윤재 - 충성!

Người có tình rồi sẽ về bên nhau, khoảng cách có là chi khi yêu thương luôn còn đó...

PHONG LINH LÂU

Pass: truclamcu / Chủ nhà đang năm cuối, khó lòng phân tâm.

B-Lovez

Spread the love

nhoxtiny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

%d bloggers like this: