RSS

Đại thúc_chương 26+27

14 Feb

Chương 26: Một nhà ba người.

 

Mùa đông ở Phương Bắc luôn đến sớm nhất là ở H thị, hơn nữa năm nay giống như còn đặc biệt sớm hơn mọi năm, mới đầu tháng 10 mà thời tiết đã rất lạnh, Lý Mộc Nhất thấy Vưu  Lạc làm việc vất vả đến bù đầu, bên người lại không có thư kí liền khuyên Vưu Lạc tuyển thêm một người nhưng hắn lại cự tuyệt. May mắn là tình trạng này không kéo dài lâu, Vưu Ni cùng Lý Khắc đã từ Bắc Kinh trở về, điều đáng nói nhất là hai người còn mang theo một tiểu bảo bảo về.

Vưu Ni cùng Lý Khắc trực tiếp ôm đứa nhỏ đến công ty, Lý Mộc thấy tình cảnh “Một nhà ba người” bất ngờ xuất hiện liền thực hoảng sợ, sửng sốt một chút sau đó kéo Vưu Ni cùng Lý Khắc chạy nhanh vào văn phòng Vưu Lạc, khiến cho những người đang trong phòng họp một phen hoảng sợ.

“Các ngươi đi ra ngoài, ta có việc gấp một chút”, Lý Mộc Nhất trong nháy mắt, giống như đã biến thành một lão bản nương uy quyền.

Mọi người không chờ Vưu Lạc đáp lời liền đứng dậy đi ra ngoài, nói đùa sao, lão bản nương đã lên tiếng rồi mà còn hỏi lại ý tứ lão bản không phải là tự cười vào mặt mình sao.

“Tiểu Ni, trước kia ngươi nói không nghĩ gả cho Lý Khắc, ta còn cảm thấy ngươi khẳng định là có nguyên nhân khó nói cho nên chúng ta mới không hỏi, nhưng hiện tại….Hiện tại cả đứa nhỏ cũng lớn như vậy rồi, ngươi sao có thể…Ai, Lạc, ngươi mau khuyên nhủ Tiểu Ni đi, bảo nàng mau chóng gả cho Lý Khắc đi, đứa nhỏ mồ côi cha mẹ đối với quá trình trưởng thành là phi thường không tốt.

Vưu Ni nhìn Lý Mộc Nhất gấp đến không được thật sự không nín được, ha ha cười không ngừng.

“Đại, đại thúc, ngươi hiểu lầm rồi, đây không phải là đứa nhỏ của Lý Khắc và ta, đây là đứa nhỏ của đại tẩu và đại ca”.

“A, đại tẩu không phải mới sinh sao, đứa nhỏ này đã cai sữa chưa? Sao ngươi lại mang nó đi?”

“Ân? Đại thúc, không nghĩ tới ngươi biết khá nhiều nha! Đây không phải đứa bé mới sinh kia, đứa nhỏ này đã cai sữa, hơn nữa đã bắt đầu học nói, đại tẩu bảo ta ôm về, để ngươi cùng Tam ca nuôi”. Vưu Ni vừa nói vừa đùa với tiểu bảo bảo trong lòng.

“A, đây, đây là cho chúng ta nuôi sao?” Lý Mộc Nhất nhìn tiểu bảo bối trước mắt, đứa nhỏ này rất đẹp, ánh mắt thật to, lông mi thật dài còn chớp chớp, cái miệng nhỏ nhắn đỏ rực, làn da trắng trắng mềm mềm, cánh tay béo béo hồng hồng, đang ghé vào lòng Vưu Ni ngáp một cái, Lý Mộc Nhất bước nhanh đến bên người Vưu Ni, một phen liền ôm cục cưng vào lòng.

“Cục cưng”, tiểu bảo bảo Vưu gia nhìn đại thúc đang ôm mình rất phối hợp há cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét, sau đó thân thiết hôn lên mặt Lý Mộc Nhất một cái, khiến mặt hắn dính đầy nước miếng. Lại nhìn Lý Mộc Nhất cười không khép miệng lại được.

“Lạc, ta thích đứa nhỏ này, chúng ta nuôi đi”, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng nhìn Vưu Lạc.

Vưu Lạc nhíu mày nhìn tiểu bảo bảo đang ngây ngô cười nghĩ, có hắn rồi, có phải đại thúc sẽ đem toàn bộ thời gian cùng tinh lực đặt lên người hắn không a, thế giới hai người của mình và đại thúc sẽ thế nào a.

Nhưng là nhìn đến vẻ mặt hưng phấn đến dỏ bừng kia, xem ra thật sự phải đổi thành một nhà ba người rồi:” Đại thúc, ngươi đã thích thì chúng ta liền nuôi đi”.

“Ân, cục cưng, đây là ba ba, kêu ba ba”, Lý Mộc Nhất ôm tiểu bảo bảo đến bên người Vưu Lạc chỉ vào hắn nói.

Cục cưng xoay cái đầu nhỏ nhìn người trước mặt, có vẻ như không cao hứng như lúc nhìn mình lập tức xoay người hai tay gắt gao ôm cổ Lý Mộc Nhất, thanh âm mềm mại từ cái miệng nhỏ nhắn truyền ra:” Cục cưng sợ, sợ”.

“Ân?” Vưu Lạc nhìn tiểu bảo bảo nghĩ đứa nhỏ này thông minh quá đi.

“Tiểu Lạc, ta nói cho ngươi biết, đứa nhỏ này thông minh dọa người, ngươi phải chú ý a”, Lý Khắc nhớ đến chuyện mình đã bồi đứa nhỏ này đùa mấy ngày nay hảo tâm nhắc nhở Vưu Lạc.

Lý Mộc Nhất an ủi vỗ vỗ lưng cục cưng dỗ:” Cục cưng, đừng sợ, đây là ba ba, gọi ba ba, ba ba sẽ cho ngươi thật nhiều đồ chơi, ngoan”.

Lý Mộc Nhất lại nhìn về phía Vưu Lạc:” Lạc, bình thường ngươi đều thực ôn nhu, ngươi cười một cái cục cưng sẽ không sợ ngươi nữa”, Vưu Lạc thầm oán hận, nhóc con phá vỡ thế giới hai người của mình sao mình có thể cười được với hắn a.

“Ngươi ôm hắn một cái, chậm một chút, thân thể bé hảo tiểu, hảo nhuyễn”. Lý Mộc nhất vừa nói vừa đem cục cưng truyền sang lòng Vưu Lạc.

Vưu Lạc giơ tay tiếp nhận tiểu bảo bảo, đứa nhỏ này thực sự như Vưu Lạc nghĩ, hắn vừa bế, đứa nhỏ này liền ngoan ngoãn ghé vào lòng hắn mềm mềm gọi một tiếng ba ba.

Một tiếng này đúng là thành công khiến Vưu Lạc tâm hoa nộ phóng a:” Ngoan, thực ngoan, để ba ba hôn nhẹ”, lập tức hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu bảo bảo.

Vưu Lạc mắt lóe lên ý xấu, miệng cười cười, chỉ vào Lý Mộc Nhất nói:” Bé con, đây là mụ mụ, gọi mụ mụ đi”.

“A”, Lý Mộc Nhất, Vưu Ni cùng Lý Khắc đồng thời há mồm nói a.

Vưu Ni cùng Lý Khắc sau đó càng thêm làm càn nở nụ cười:” Ha ha, mụ mụ, Tam ca, thực mất công ngươi  nghĩ ra a”.

“Tiểu Lạc, thực lợi hại”, Lý Khắc đối Vưu Lạc giơ ngón tay cái.

Khuôn mặt của Lý Mộc Nhất đỏ bừng:” Lạc, ngươi, ngươi như thế nào lại vậy a, tại sao gọi ngươi là ba ba mà đến ta lại gọi là mụ mụ chứ”.

“Đại thúc, chính ngươi cũng nói ta là ba ba, vậy ngươi không phải là mụ mụ thì là cái gì?”

“Ách, cái này…”, Lý Mộc nghĩ vừa nãy dạy cục cưng trực tiếp gọi Lạc là ba ba, vậy chính mình thì làm sao bây giờ? Không thể dạy là ba ba nữa a, một nhà có hai ba ba sao được, nhưng nếu gọi mình là mụ mụ thì không phải càng kỳ quái hơn sao?

Lý Mộc Nhất ở một bên đang tập trung cân nhắc việc này chợt nghe cục cưng mềm mại gọi:” Mụ mụ”, Lý Mộc nhìn bé con đang vươn hai tay nhỏ nhắn, ánh mắt trong suốt mong chờ nhìn mình, sau đó…hắn hoàn toàn đầu hàng, quên đi, mụ mụ liền mụ mụ đi, dù sao cũng là đứa nhỏ của mình.

Vưu Lạc thấy Lý Mộc Nhất thỏa hiệp trong lòng thật cao hứng, vỗ vỗ con nói:” Cục cưng để mụ mụ ôm, ba ba thu thập một chút, sau đó liền mang ngươi đi mua đồ chơi”. Sau đó liền giao cục cưng cho Lý Mộc Nhất.

“Đại thúc, đứa nhỏ giao cho các ngươi, hôm nay ta về sớm hảo hảo nghỉ ngơi một chút, ngay mai sẽ đi làm, ta đi đây”, Vưu Ni nói xong kéo tay Lý Khắc cùng nhau rời đi.

“Đại thúc, đi thôi, chúng ta đi mua chút đồ nhu yếu phẩm cho cục cưng”, Vưu Lạc thu thập xong mọi thứ đến bên cạnh Lý Mộc định dắt tay hắn lại phát hiện cả hai tay đại thúc đã ôm con rồi.

Vưu Lạc cảm than, quả nhiên có con rồi, chính mình cùng đại thúc sẽ có nhiều chuyện bất lợi hơn a.

“Lạc, làm sao vậy?” Lý Mộc quay đầu nhìn về phía Vưu Lạc đang đứng ngẩn người.

Nghe thấy đại thúc gọi mình, Vưu Lạc bước nhanh tới:” Đại thúc, không có việc gì, đi thôi”.

Hai người ra khỏi công ty, đi thẳng đến trung tâm thương mại, hai đại nam nhân suất suất ôm theo một tiểu bảo bối đặc biệt xinh đẹp tạo nên một bức tranh đặc biệt sáng chói hấp dẫn ánh nhìn của các a di tỷ tỷ, mọi người liên tục quay đầu nhìn xem.

Lý Mộc Nhất cẩn thận chọn đồ dùng cho cục cưng, từ bỉm chống thấm đến bình sữa, từ sữa bột đến quần áo trẻ con, mỗi một thứ đều tỉ mỉ hỏi người bán hàng, sau đó lại chăm chú chọn lựa. Vưu Lạc đi bên cạnh hắn, nhìn đại thúc cùng người bán hàng hăng say bàn luận. Trong lòng nghĩ, trên người đại thúc quả nhiên có bản năng của người mẹ a.

Lý Mộc đến bên người Vưu Lạc kéo hắn:” Lạc, mấy thứ này cũng được rồi, đi chọn cho cục cưng vài món đồ chơi đi”.

“Hảo, chúng ta sang bên kia đi”, Vưu Lạc chỉ vào một gian hàng chuyên doanh đồ chơi nói.

Lý Mộc nói phải chọn đồ chơi có tính an toàn cao, phải bảo vệ môi trường, Vưu Lạc nghe xong có chút bất đắc dĩ, đại thúc đúng là vì đứa bé mà hao hết tâm tư a.

“Hảo, đại thúc, ta đã biết, thả bé con ra cho bé tự chọn vài cái đi”.

“Không được, hắn nhỏ như vậy sao biết chọn cái gì, vẫn là để chúng ta chọn hộ hắn đi”.

“Đại thúc, ngươi có từng nghe qua quán nhi như sát nhi chưa? Tiểu hài tử không thể quá cưng chiều, bằng không chính là hại hắn”, Vưu Lạc đem đạo lý nói ra, bất quá đạo lý này hiển nhiên đối với tiểu bảo bảo mới học nói là không thích hợp.

“Nói là nói như vậy nhưng cục cưng còn nhỏ như vậy, không có vấn đề gì, chờ hắn lớn hơn một chút thì quản nghiêm hơn là được a”, Lý Mộc Nhất luyến tiếc nghiêm khắc với đứa nhỏ.

Vưu Lạc nghĩ nghĩ, quên đi, đại thúc như thế này mình nói hắn cũng không nghe, thà không nói còn hơn.

Hai người lại chọn một đống đồ chơi cho đứa nhỏ, Lý Mộc Nhất thế mới vừa lòng, Vưu Lạc phụ giúp đẩy xe, một nhà ba người hướng đến quầy thu ngân, mới đi được vài bước, Vưu Lạc nhìn thấy một cửa hàng quần áo gia đình, lập tức kéo Lý Mộc Nhất đi vào.

“Hoan nghênh quý khách ghé thăm”, nhân viên tiểu thư xinh đẹp nhìn một nhà ba người đầu tiên là sửng sốt sau đó lập tức bình tĩnh bắt đầu giới thiệu.

“Của hàng chúng tội hiện đang có hoạt động giảm giá đặc biết cho trang phục hè, hơn nữa ở chỗ chúng tôi còn có những bộ đồ dành cho gia đình, có thể thử quần áo sau đó xuống lầu một chụp ảnh”. Vưu Lạc mới đầu nhìn thấy quần áo gia đình cảm thấy thực hưng thú, nghe thấy có thể thử liền không do dự bắt đầu thử quần áo gia đình

Nhưng Lý Mộc Nhất là nam nhân, đương nhiên trang phục cho nữ không thích hợp với hắn, thế nhưng Vưu Lạc vẫn có thể chọn cho hắn một bộ quần áo phi thường phù hợp, áo T-shirt kết hợp với quần lửng kẻ caro màu lam thản nhiên, thật có bộ dáng một sinh viên đại học, rất được, thế nhưng bộ quần áo này sao có thể mặc bây giờ, với thời tiết này khẳng định là không mặc được đi.

Một nhà ba người ra khỏi phòng thay đồ lập tức khiến cho mọi người ở đây rung động một phen, ba người kia thực dễ nhìn a. Tiểu bảo bối nhìn ba ba mụ mụ mặc quần áo giống mình liền cao hứng đến ha ha cười không ngừng.

Kéo tay Vưu Lạc ồn ào:” Ba ba, ba ba, mụ mụ xinh đẹp, mụ mụ xinh đẹp”.

Vưu Lạc nhìn khuôn mặt Lý Mộc Nhất phiếm hồng, đại thúc sao giống một người 30 tuổi,cứ như một mỹ thiếu niên, quần áo này mặc trên người đại thúc rất thích hợp.

Ôm con đi đến bên cạnh Lý Mộc Nhất, kéo hắn vào lòng:” Đại thúc, thật xinh đẹp”.

Mặt Lý Mộc Nhất lại càng đỏ hơn, tốt xấu gì hắn cũng là nam nhân, sao có thể dùng từ xinh đẹp chứ? Nhưng chính mình cũng không phản bác được hắn, chỉ có thể đỏ mặt cúi đầu đi bên cạnh Vưu Lạc.

Lúc ấy Vưu Lạc đã nghĩ, qua vài ngày nữa đên Hải Nam hẳn là có thể mặc, Đông Bắc không mặc được, Hải Nam hẳn là có thể a.

Vưu Lạc thanh toán xong mang theo bà xã cùng đứa nhỏ đến lầu một chụp ảnh, nhìn người xếp hàng thật đúng là không ít, hơn nữa đều là một nhà ba người, thậm chí còn có một nhà bốn người.

Lý Mộc nhìn tình huống trước mắt, có chút muốn ly khai, người ta đều là ba ba mụ mụ mang theo đứa nhỏ, đã biết là sẽ thế này mà. Tuy rằng hiện tại đã không quá để ý đến cái nhìn của mọi người nhưng lại lo lắng đến cảm thụ của đứa nhỏ a, đây là suy nghĩ trong lòng Lý Mộc, hắn lặng lẽ túm túm Vưu Lạc nói ra suy nghĩ của mình với hắn, Vưu Lạc một chút cũng không để ý, còn khuyên Lý Mộc đừng suy nghĩ nhiều quá, đứa nhỏ còn nhỏ như vậy cũng không thể biết những điều đó, nói hắn đừng quá lo lắng.

Lý Mộc thấy nói mãi với Vưu Lạc cũng không được đành từ bỏ, hắn lại nhìn nhìn bên trong phát hiện hình như đều đi vào, hơn nữa đều mà từng nhà, từng nhà như vậy hắn cũng an tâm, không để người khác nhìn thấy sẽ không có chuyện gì.

Vưu Lạc buồn cười nhìn nhìn đại thúc nhà mình kéo hắn xếp hàng chờ một chút, một lát sau đến phiên bọn họ, Lý Mộc Nhất ôm tiểu bảo bối, Vưu Lạc ở phía sau theo vào bên trong. Hắn phát hiện kỳ thật bên cạnh cũng không có bao nhiêu người chú ý đến bọn họ, mỗi người đều đang nhìn đứa nhỏ nhà mình, dù có xem cũng chỉ là liếc mắt cũng không nhìn chằm chằm, này thực khiến hắn an tâm không ít.

Sau khi đi vào bên trong, lại phát hiện người chụp ảnh cư nhiên là một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi, Lý Mộc thầm nghĩ không phải người chụp đều là nam sao? Con gái mà làm nghề này thì thật hiếm thấy.

Người chụp ảnh nhìn thoáng qua ba người hô một tiếng nói bảo mụ mụ nhanh đi vào, phía sau còn có rất nhiều người đang xếp hàng chờ mà.

Lý Mộc Nhất có chút xấu hổ, nhìn nhìn Vưu Lạc bên cạnh, lúc này tiểu bảo bối phi thường phối hợp ôm chặt cổ Lý Mộc Nhất mềm mại gọi to:” Mụ mụ, mụ mụ”, người chụp ảnh nghe thấy liền nhìn về phía tiểu bảo bối ở trong lòng Lý Mộc Nhất.

“Yêu, đứa nhỏ này thật xinh đẹp a, bảo bối, mụ mụ con đâu rồi, nhanh gọi nàng tiến vào đi, a di sẽ chụp cho gia đình con thật đẹp”.

Tiểu bảo bối ôm Lý Mộc Nhất lại hô hai tiếng mụ mụ, Vưu Lạc đi đến bên cạnh Lý Mộc Nhất, kéo hắn ôm vào trong lòng nói với người chụp ảnh:” Đây là con ta, đây là mẹ của con ta, có vấn đề gì sao?”

Không đợi người chụp ảnh phản ứng lại, Lý Mộc Nhất ngượng ngùng:” Lạc, ngươi đừng…”.

Tiểu bảo bối rất phối hợp gật gật đầu:” Mụ mụ, mụ mụ”.

Người chụp ảnh rốt cục cũng phản ứng lại:” Đại thúc thụ?”

Lý Mộc sửng sốt, Vưu Lạc ái muội cười, gật gật đầu, lập tức kéo đại thúc qua, nói với người chụp:” Nhanh chụp đi, phía sau không phải còn có rất nhiều người chờ sao?”

“Đại thúc, đại thúc, ngươi cười một chút, đúng, đúng rồi, ánh mắt ôn nhu hơn một chút, tốt lắm, nhìn vào đây”, nhà người ta bình thường thì chỉ 5 đến 10 phút là xong việc, kết quả cô gái trẻ chụp ảnh này chụp một nhà ba người đến nghiện, đã nửa giờ trôi qua mà còn chưa chấm dứt, Vưu Lạc cũng vui vẻ phối hợp, nghĩ sau khi rửa ảnh có thể treo đầy trong phòng.

Nhưng những người chờ ở phía sau đã bắt đầu không kiên nhẫn, thậm chí còn có người hùng hùng hổ hổ, tiến vào tìm người. Dưới kiên trì của Lý Mộc Nhất mới lôi được Vưu Lạc đi ra.

Sau khi về đến nhà, Lý Mộc Nhất đã mệt muốn chết, Vưu Lạc nhìn hắn như thế thật đau lòng, tự xuống bếp làm cơm, tắm cho tiểu bảo bối, uy sữa cho bé con rồi dỗ bé ngủ.

Tối đến, Vưu Lạc nhìn Lý Mộc Nhất ôm con đến giường của hai người liền cùng Lý Mộc Nhất thương lượng, có thể để cho đứa nhỏ ngủ một mình hay không, Lý Mộc Nhất luyến tiếc, nói đứa bé còn quá nhỏ, đợi qua hai năm nữa. Vưu Lạc buồn bã nghĩ cuộc sống tính phúc của mình có phải sắp kết thúc rồi hay không.

Lý Mộc thấy biểu tình ai oán của Vưu Lạc biết hắn suy nghĩ gì, nhẹ nhàng đến bên người hắn, kéo ông tay áo:” Lạc, chúng ta, lúc chúng ta muốn làm thì đem cục cưng đến phòng khách, sau khi xong lại ôm cục cưng trở về, hắn nhỏ như vậy, để hắn ngủ một mình ta thực lo lắng, thực xin lỗi”.

Vưu Lạc cúi đầu nhìn Lý Mộc Nhất đang cố gắng nói hết thản nhiên nở nụ cười, có thể để đại thúc nói ra những lời này thực không dễ dàng, chính mình còn có thể nói gì nữa đây.

Kéo đại thúc lại ôm chặt vào lòng:” Đại thúc, hôm nay không mang bé con ra phòng khách, chúng ta vào phòng tắm đi”, Lý Mộc Nhất không nói gì, chính là đưa tay lên ôm cổ Vưu Lạc, khẽ gật đầu.

 

Chương 27: Tiểu sảo di tình.

 

Từ lúc tiểu bảo bối đến, cuộc sống yên tĩnh của hai người hoàn toàn bị phá vỡ , bất quá Lý mộc Nhất rất cao hứng, Vưu Lạc nói đứa nhỏ cần có người chiếu cố thường xuyên, đại thúc ngươi đừng đi làm, ở nhà trông đứa nhỏ đi, Lý Mộc Nhất không nói hai lời liền đồng ý. Mỗi ngày đều chơi với đứa nhỏ chính là chuyện vui vẻ nhất với hắn, nhưng Vưu Lạc lại không hề vui, mỗi ngày chỉ có thể đợi đến tối mới có thể nhìn thấy đại thúc, hắn cảm thấy như vậy thực sự là không đủ, hơn nữa buổi tối đại thúc vì lo lắng cho đứa nhỏ, lúc làm với mình cũng không tập trung hoàn toàn vào mình như trước. Kế hoạch đi Hải Nam chơi của Vưu Lạc còn cứ nấn ná hết lần này đến lần khác, nhưng nhìn tình huống này hắn quyết định không buông tha nữa, nhưng tình huống hiện tại sao lại thế này a, tại sao lại là tất cả mọi người đều tới a?

“Yêu, Tiểu Lạc, đừng có nhỏ nhen như vậy được không? Chúng ta lại không tiêu tiền của ngươi, mọi người là cùng nhau đến thôi a, có phải không Ly Ly”, lúc này Vưu Ly và Tiểu Ngải lại là đồng đội cùng một chiến tuyến.

“Đúng vậy, ngươi hẳn là phải cao hứng mới đúng, có nhiều người cùng hai người các ngươi như vậy cơ mà”.

Vưu Ly chỉ là tìm đại một cái cớ thôi, nhưng về phần Tiểu Ngải hắn kỳ thật vừa nhìn thấy bảo bối lần đầu tiên thật sự đã rất thích, lúc ấy còn nói với Lý Mộc muốn để hắn trông cho hai ngày, Vưu Lạc nghe thấy thế liền cao hưng nhưng Lý Mộc Nhất một mực cự tuyệt, đại thúc lúc ấy đã nói:” Tiểu Ngải a, ngươi vẫn là một đứa nhỏ mà, sao có thể chiếu cố cục cưng tốt được, vẫn là để ta tự mang đi”, kỳ thật là đại thúc luyến tiếc để người khác trông đứa nhỏ, nếu không cẩn thận để hắn bị làm sao, chính mình không phải sẽ đau lòng muốn chết sao.

Biết Tiểu Ngải cùng đại thúc ra ngoài chơi, Tiểu Ngải xung phong nhận việc đi theo. Kết quả hắn thật sự có cơ hội, nhìn thấy biểu tình ai oán của Vưu Lạc, trong lòng Tiểu Ngải vụng trộm cười.

Vưu Lạc nhìn xa xa thấy Lục Diêm đang ôm Trình Hạo trong lồng ngực, ở trong nước ngoạn đến vui vẻ, nhìn nhìn lại bên người mình, chính là bé con đang lấy cái xẻng nhỏ đổ cát vào bên trong một cái hố nhỏ.

Lý Mục đi tới ôm lấy Vưu Ly:” Bảo bối, đi xuống bơi một vòng đi”.

Vưu Lạc lại một lần nữa cảm thán, vì cái gì phải có đứa nhỏ a?

“Tiểu Lạc đừng nói là ta không có suy nghĩ nga, tẩu tử đi mua nước, ngươi đi tìm hắn đi, để ta bồi cục cưng ngoạn”, Vưu Lạc có chút hoài nghi nhìn Tiểu Ngải, trong lòng nghĩ nghĩ tại sao tự nhiên người này lại tốt như vậy, đây không giống Tiểu Ngải mà hắn biết a.

Tiểu Ngải nhìn ánh mắt hoài nghi của Vưu Lạc chiếu lên người mình sinh khí:” Ta nói thì ngươi cứ nghe đi không được sao, ta có thế nào cũng không thể lấy cục cưng ra đùa có được không, hơn nữa, nói cho ngươi biết, ta chính là vì thích cục cưng mới theo tới, có phải không bảo bối nhi?” Tiểu bảo bảo nhìn nhìn thúc thúc đẹp trai ngồi trước mặt mình, ha ha cười vươn hai cánh tay phấn nộn lên:” Thúc thúc, thúc thúc ôm một cái”.

“Thực ngoan, đến, thúc thúc ôm con”, Tiểu Ngải vươn hai tay ôm cục cưng vào trong lòng, ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn trái hôn nhẹ , phải hôn nhẹ, cảm thấy muốn nghiện rồi, lại hôn nhẹ không ngừng được kết quả cả miệng đều là cát.

Vưu Lạc nhìn Tiểu Ngải dỗ cục cưng ngoạn nhớ lại lúc trước Tiểu Ngải còn muốn trông cục cưng hai ngày, xem ra hắn là thực sự thích tiểu bảo bối, cũng tốt, để hắn trông hộ mình có thể cùng đại thúc ân ái vài ngày.

“Tiểu Ngải ta đi tìm đại thúc, hảo hảo trông cục cưng a”.

“Đã biết, đã biết, cục cưng giao cho ta thì ngươi cứ yên tâm đi, đi mau, nhanh đi tìm chị dâu đi”. Tiểu Ngải giơ tay phất phất đuổi người.

Vưu Lạc xoay người chạy đi tìm đại thúc đang đi mua nước:” Đại thúc, mua được chưa?”

Lý Mộc quay đầu nhìn thấy Vưu Lạc lập tức nghĩ tới cục cưng:” Lạc, cục cưng đâu rồi?”

Vưu Lạc ha ha cười:” Đại thúc, Tiểu Ngải trông cục cưng rồi, hắn đặc biết thích bé con, yên tâm đi, có hắn trông chắc chắn sẽ không có việc gì”.

Lý Mộc Nhất có chút không yên lòng hắn cảm thấy đứa nhỏ Tiểu Ngải này cũng không phải không tốt, cho người ta cảm giác không nghiêm túc, bất quá nếu Vưu Lạc đã nói như vậy hắn cũng không nói gì, thầm nghĩ nhanh trở lại bên người cục cưng:” Nga, chúng ta nhanh trở về đi”, Lý Mộc Nhất kéo tay Vưu Lạc trở về.

Vưu Lạc thấy vậy thì sốt ruột, vất vả lắm mình mới có cơ hội được cùng đại thúc một chỗ, như thế nào có thể bỏ qua chứ.

Lập tức giữ chặt hắn:” Đại thúc, chúng ta đi bơi đi, cục cưng cứ giao cho Tiểu Ngải đi, đi thôi”, nói xong liền kéo Lý Mộc Nhất tiến về phía bờ biển.

Lý Mộc Nhất sao có thể mặc kệ:” Lạc, sao chúng ta có thể làm như vậy chứ, làm gì có cha mẹ nào như vậy, rất không có trách nhiệm, đem con giao cho người khác còn mình thì đi chơi”.

“Đại thúc, ta không phải đã nói là có Tiểu Ngải trông rồi, ngươi còn lo lắng cái gì a?”
”Tiểu Ngải, Tiểu Ngải hắn cũng không phải là ba ba của cục cưng, sao có thể quản lý đứa nhỏ cẩn thận như chúng ta chứ?”

“Đại thúc, dù là như vậy ngươi cũng không thể mỗi ngày đều nhìn hắn đi, chúng ta còn có cuộc sống của mình a”.

“Ta cũng không nói mỗi ngày đều nhìn cục cưng a, hiện tại không phải đang có thời gian sao?”

“Thời gian của ngươi đều đặt lên người hắn, ta đây thì sao, ngươi nói xem, từ lúc đứa nhỏ đến đây lúc nào thì chúng ta có thời gian cùng nhau”, Vưu Lạc nhớ lại thời gian gần đây cùng Lý Mộc Nhất một chỗ thực sự thiếu rất nhiều, trong lòng còn sinh khí, cho nên nói chuyện cũng không biết nặng nhẹ.

“Lạc, đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, cần có người chiếu cố, sao ngươi có thể nói như vậy chứ?” Lý Mộc nghe thấy Vưu Lạc nói như vậy cũng thực sinh khí, không biết cái con người bình thường thấu tình đạt lý đã chạy đy đâu rồi.

“Đứa nhỏ, đứa nhỏ, hiện tại trong lòng ngươi cũng chỉ có đứa nhỏ đúng không? Ta ngày mai liền đem hắn đuổi về Bắc Kinh”.

Lý Mộc nghe đến lời nói của Vưu Lạc liền sửng sốt, sau đó cắn chặt môi dưới, liếc cũng không thèm liếc Vưu Lạc một cái xoay người trờ về.

“Mẹ nó”, Vưu Lạc hung hắn đá cát dưới chân, một mình xoay người đi đến hướng ngược lại.

Lý Mộc đến chỗ Tiểu Ngải, đem cục cưng ôm vào trong lòng xoay người hướng khách sạn đi đến, Tiểu Ngải nhìn tình cảnh không biết chuyện gì xảy ra, ở phía sau lớn tiếng gọi to:” Chị dâu, chị dâu”, bất quá Lý Mộc Nhất một chút cũng không để ý đến hắn.

Sau khi trở lại khách sạn, Lý mộc Nhất ôm cục cưng ngồi trên giường, nhìn tiểu đông tây nho nhỏ trước mặt đưa tay sờ sờ thái dương hắn, cả khuôn mặt nhỏ nhắn bị phơi nắng đến đỏ bừng.

“Cục cưng, ba ba muốn đem ngươi trở về, mụ mụ không thể đi cùng ngươi, liệu ngươi có nhớ mụ mụ hay không a?” Lý Mộc vừa nhìn tiểu bảo bảo nước mắt lại chảy ròng ròng. Hắn biết nếu Vưu Lạc muốn đem đứa nhỏ trở về thì hắn cái gì cũng không thể nói, cũng không có quyền lợi nói bởi vì mọi hạnh phúc mà mình đang có đều là do Vưu Lạc mang đến, hắn đương nhiên có quyền đem tất cả mọi thứ lấy lại.

“Mụ mụ, đừng khóc, bảo ba ba đem người xấu khi dễ mụ mụ đánh chạy, ba ba lợi hại”, tiểu bảo bảo dùng cánh tay mềm mềm béo béo cào cào trên mặt Lý Mộc Nhất, coi như là đang lau nước mắt cho hắn.

Trong lòng Lý Mộc Nhất lại càng khó chịu, cục cưng thích Vưu Lạc như vậy, vì sao Lạc lại không thích cục cưng, còn muốn đuổi hắn về chứ?

Lý Mộc Nhất tắm sạch cho cục cưng, giặt đồ cho hắn rồi phơi nắng, lại ôm cục cưng ngủ trên giường trước.

Về phần Vưu Lạc, vì tức giận nên xuống biển bơi vài vòng, sau khi lên bờ trực tiếp chạy đến chỗ Tiểu Ngải nhưng làm gì còn Tiểu Ngải ở đấy. Hắn thực sinh khí nhưng hiện tại cục cưng cùng đại thúc đều không thấy, hắn lại bắt đầu lo lắng.

Chạy khắp bờ cát nơi nơi tìm người, tìm được Vưu Ly và Lí Mục, Vưu Ly nhìn bộ dáng gấp muốn chết của Vưu Lạc liền biết đã có chuyện xảy ra, hỏi hắn làm sao.

Vưu Lạc đơn giản nói vài câu vừa rồi cùng đại thúc phát sinh chuyện không vui, Vưu Ly mắng hắn ngốc muốn chết, không biết có đồ vật gọi là di động a, bờ biển lớn như vậy ngươi định tìm thế nào a.

Lúc này Vưu Lạc mới nhớ ra gọi điện thoại cho đại thúc nhưng kết quả là lúc Lý Mộc Nhất đi chỉ mang mỗi cục cưng đi, đồ tùy thân đều để ở chỗ Tiểu Ngải.

Tiểu Ngải nhanh chóng chạy đến chỗ bọn họ:” Ta nói Tiểu Lạc a, chị dâu là làm sao vậy? Nổi giận đùng đùng lại đây đem cục cưng đoạt đi, ta ở phía sau gọi hắn thật to vậy mà hắn cũng không để ý đến ta”.

Lí Mục gọi điện cho Lục Diêm, gọi bọn họ nhanh trở về, lúc Tiểu Ngải đến cũng là lúc Lục Diêm cùng Trình Hạo đến, nghe được lời nói của Tiểu Ngải liền hỏi Vưu Ly đã xảy ra chuyện gì. Vưu Ly đem sự tình đơn giản nói lại cho bọn họ nghe một chút.

Nhìn sắc trời muốn sắp tối, tìm không thấy đại thúc cùng cục cưng, Vưu Lạc có điểm sốt ruột, sợ đại thúc bị người khi dễ, cũng sợ cục cưng bị làm sao, càng hận chính mình vừa rồi đã bốc hỏa, đã sớm biết đại thúc có bản năng của người mẹ, chính mình còn nói này nói nọ, như vậy không phải rất quá phận sao?

Vưu Lạc lại bắt đầu chạy khắp bờ cát tìm người, Vưu Ly nhìn Vưu Lạc ánh mắt lóe lóe, nói với bọn họ mình cùng Lí Mục quay lại khách sạn nhìn xem, bảo ba người bọn họ trông coi Vưu Lạc một chút, đừng để hắn xảy ra chuyện gì, có việc thì dùng điện thoại liên hệ.

Vưu Ly cùng Lí Mục trở về, Lục Diêm, Trình Hạo cùng Tiểu Ngải ở phía sau đi theo Vưu Lạc.

“Thân ái, nàng dâu nhỏ của Tam đệ nhất định là đã trở lại khách san”, Vưu Ly phi thường khẳng định nói với Lí Mục.

“Ân, hắn không phải loại người sẽ làm mọi người lo lắng cho hắn, chính là Tiểu Lạc, ha ha, mọi người đều nói nếu quá quan tâm sẽ bị loạn, xem ra một chút cũng không sai a”, Lí Mục nhớ tới bộ dáng sốt ruột của Vưu Lạc vừa rồi liền nở nụ cười.

“A, thân ái, anh đã biết rồi a, vậy vừa rồi vì cái gì lại không nói cho Tiểu Lạc a?”

“Bảo bối, không phải em cũng biết sao? Nếu em đã không nói thì nhất định là có lý do riêng, anh sao có thể phá hư kế hoạch của em chứ?” Lí Mục sủng nịch nhìn Vưu Ly.

Vưu Ly làm nũng dựa vào cánh tay Lí Mục:” Thân ái, em biết là anh đối với em tốt nhất mà, hôn một chút”, nói xong liền ngẩng đầu. Lí Mục cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng tự động dâng lên, thân thủ đem Vưu Ly kéo vào trong lòng lập tức làm nụ hôn thêm sâu sắc.

“Ân, Mục”, đây là biểu hiện của Vưu Ly lúc động tình, chỉ có những lúc như thế hắn mới có thể gọi Lý Mục là “Mục”.

Nghe thấy tiếng rên rỉ nhẹ nhàng của Vưu Ly, Lí Mục buông hắn ra, ghé sát vào tai hắn nhẹ giọng nói:” Bảo bối, em có biết là đối với em anh không hề có khả năng chống cự hay không, lại tiếp tục nữa anh sẽ không kiềm chế được mà kéo em đến rừng cây bên kia, để buổi tối rồi tiếp tục, bây giờ chúng ta còn có việc quan trọng”.

Khuôn mặt của Vưu Ly đỏ hồng, mị nhãn con cong, gật gật đầu nhẹ nhàng đáp ứng:” Ân”.

Lúc hai người trở lại khách sạn, đã bắt đầu đến giờ ăn cơm, hai người trực tiếp đi lên lầu tìm người. Mở cửa ra quả nhiên nhìn thấy Lý Mộc Nhất đang ôm tiểu bảo bối ở trong lòng nằm trên giường ngủ say sưa.

Vưu Ly tựa vào ngực Lý Mục nhìn một lớn một nhỏ trong phòng nói khẽ:” Tiểu Lạc đúng là cái đồ Tiểu ngu ngốc, nếu chúng ta không nhắc cho hắn tỉnh có khi hắn cũng sẽ không nghĩ đến phải về khách sạn tìm, gọi điện thoại cho Diêm trước đi, nói cho bọn họ một tiếng miễn cho họ lo lắng.

“Hảo”  (Yuu: Mục ca, anh cứ như như osin cao cấp ấy nhở =))~)

“Anh đi đi, để em gọi em dâu dậy, nói chuyện với hắn”, Vưu Ly đi đến bên giường.

Nhìn Lý Mộc Nhất ngủ trên giường khóe mắt vẫn còn đọng lại nước mắt, Vưu Ly biết trong lòng hắn nhất định cũng thực đau lòng, chính là hai người này chẳng lẽ đều là ngu ngốc sao? Vấn đề nhỏ như vậy cũng giải quyết không xong.

Lý Mục gọi điện thoại xong trở lại phòng thấy Vưu Ly đã đánh thức Lý Mộc Nhất dậy, hai người đang ngồi tán gẫu.

Hơn nửa ngày sau, Lý Mộc Nhất có điểm khó tin nhìn Vưu Ly, hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới lý do Vưu Lạc sinh khí là vì vậy, nhưng đó là đứa nhỏ của bọn họ a, tuy rằng không phải là thân sinh nhưng cũng là đứa nhỏ của Vưu gia a, Vưu Lạc sao có thể ăn dấm chua của đứa nhỏ chứ? Lý Mộc nói một tiếng phiền ngươi trông nom cục cưng một chút người liền không thấy tăm hơi.

Vưu Ly nói thực không sai, hai người này đúng là ngốc mà, một người thì không biết về khách sạn tìm người, một người thì không biết vấn đề căn bản là ở đâu.

Lí Mục đến bên Vưu Ly ôm hắn vào trong lòng:” em vẫn luôn như vậy. so với bất luận kẻ nào đều yêu thương Tiểu Lạc hơn”.

“Không chạm đến điều kiện tiên quyết của anh mà”.

Lí Mục ôm chặt Vưu Ly:” Anh yêu em”.

” Em biết”.

Lúc Lý Mộc Nhất chạy đến bờ cát, trời đã tối rồi, trên bờ biển cũng không còn mấy người, hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấy Vưu Lạc trên bờ biển nơi nơi đi vô mục đích.

Lý Mộc Nhất từ phía sau tiến lên ôm lấy Vưu Lạc:” Lạc, thực xin lỗi, thực xin lỗi”.

Vưu Lạc sửng sốt, xoay người, nhìn đại thúc lệ rơi đầy mặt, lập tức ôm đại thúc vào trong lòng:” Đại thúc, thực xin lỗi, thực xin lỗi, là ta không tốt, về sau ta sẽ không bao giờ cùng ngươi cãi nhau nữa, ngươi không cần sinh khí được không, cục cưng ta sẽ không mang đi, ngươi muốn bồi hắn thế nào cũng được, ngươi đừng sinh khí, đừng ròi khỏi tầm mắt của ta khiến ta không tìm thấy được không?”

Lý Mộc nghe nhưng lời Vưu Lạc nói càng cảm thấy xấu hổ, hắn đã biết đoạn thời gian qua vì chiếu cố cục cưng nên đã vắng vẻ Vưu Lạc, nhưng hắn lại không biết, cứ cho là mọi thứ đều bình thường, đến hôm nay, nhờ có Vưu Ly nhắc nhở hắn mới hiểu được Vưu Lạc là ghen tị.

Lý Mộc Nhất nhớ lại những lời Vưu Ly đã nói:” Tuy rằng nghe thì thực buồn cười nhưng Tiểu Lạc quả thật là ghen tị, ăn dấm chua của một đứa nhỏ không đến hai tuổi, nhưng ngươi phải hiểu được hắn là bởi vì quá yêu ngươi, quá để ý đến ngươi nên mới có thể như vậy, tất cả đều chỉ vì Tiểu Lạc quá yêu ngươi, mà ngươi thì sao? Ngươi có chú ý đến tâm tình của Tiểu Lạc không? Nếu ngươi có, thì hôm nay căn bản hai ngươi sẽ không cãi nhau”.

Lý Mộc giơ tay che lại miệng Vưu Lạc:” Lạc, đừng nói nữa, là ta không tốt, chỉ lo cho cục cưng, xem nhẹ cảm thụ của ngươi, nếu không phải Vưu Ly nhắc nhở ta, ta cũng không biết mình có bao nhiêu kém cỏi, thực xin lỗi, thực xin lỗi…”

Vưu Lạc nghe liền hiểu được thì ra là nhị ca, nâng mặt Lý Mộc Nhất lên nhẹ nhàng hôn xuống.

Gió biển ban đêm luôn mang theo hơi lạnh, nhưng được Vưu Lạc ôm vào lồng ngực, Lý Mộc Nhất một chút cũng không không thấy lạnh:” Lạc”.

Vưu Lạc cúi đầu nhìn Lý Mộc Nhất:” Ân?”

“Sau khi trở về đem cục cưng đến Bắc Kinh cho đại ca được không?”

“Ha ha, ta sẽ không mang cục cưng đi”.

Lý Mộc kinh hỉ mở to mắt nhìn Vưu Lạc:” Thật vậy sao? Nhưng mà, nhưng mà không phải ngươi đã nói…”.

Vưu Lạc thở dài một hơi:” Đại thúc, đó là ta nhất thời nóng nảy nói ra thôi, ngươi yêu thương bé con như vậy, nếu ta trả về trong lòng ngươi nhất định sẽ không thoải mái, ngươi khó chịu ta sẽ càng khó chịu hơn, ta sao phải tự khiến mình không thoải mái a, có phải không?”

“Ta, ta sẽ không, ngươi muốn đưa cục cưng đi ta thật sự sẽ không nói gì cả, hơn nữa nếu nhớ cục cưng chúng ta cũng có thể đi thăm hắn a, cũng không phải rất xa”.

“Đại thúc, ta đã nói là vì nhất thời nóng nảy mới nói như vậy, ngươi cứ yên tâm đi, chỉ cần…”, Lý Mộc Nhất ngẩng đầu nhìn Vưu Lạc, Vưu Lạc ái muội cười cười hôn xuống môi hắn.

“Chỉ cần ngươi sắp xếp thời gian hợp lý hơn một chút, đừng vắng vẻ ta nữa là được rồi”.

Lý Mộc Nhất liền lao vào ngực Vưu Lạc cọ cọ, vươn hai tay ôm chặt thắt lưng hắn:” Sẽ không, không bao giờ như thế nữa, cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã cho ta mọi thứ”.

“Vậy, tối hôm nay để Tiểu Ngải đưa cục cưng đi được không, ông xã đã thật lâu không hảo hảo yêu thương cưng”.

“Ân”, Lý Mộc Nhất nhẹ nhàng gật gật đầu.

Vưu Lạc thầm nghĩ, thỉnh thoảng nháo nháo một chút cũng tốt, mọi người đều nói tiểu sảo di tình, xem ra rất có lý đi.

 
2 phản hồi

Posted by on Tháng Hai 14, 2013 in Két sắt

 

2 responses to “Đại thúc_chương 26+27

  1. phieudieu123

    Tháng Chín 27, 2013 at 5:42 chiều

    hi truyện này càng đọc càng thấy ấm áp.

     
  2. thilyk

    Tháng Sáu 17, 2015 at 10:46 chiều

    nàng ui! sao k tìm thấy chương 25 a!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
JYJ3

The Return of JYJ!

Vũ Điệp Cốc

Mọi thứ rồi cũng đến hồi kết,chỉ xin cho tôi đừng là người ở trong đó vì đến lúc kết thúc mới biết mình sai ở đâu thật quá bi thương.

CielJJ - Jaejoong's Vietnamese fansite

All for Jaejoong's happiness

Ám Dạ Cung

Ngoài vòng tay anh là bão tố

HaeHyuks world

Cầu ngươi yêu ta!

윤재 - 충성!

Người có tình rồi sẽ về bên nhau, khoảng cách có là chi khi yêu thương luôn còn đó...

PHONG LINH LÂU

Pass: truclamcu / Chủ nhà đang năm cuối, khó lòng phân tâm.

B-Lovez

Spread the love

nhoxtiny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

%d bloggers like this: