RSS

Đại thúc_Chương 33+34

08 Mar

Chương 33: Trái đất hình tròn

 

Trình Thành nhìn gương mặt Lý Mộc Nhất đang cười với mình cảm thấy thật xa lạ:” Tiểu Mộc, ngươi cười thật giả tạo. ngươi thay đổi rất nhiều, trước kia ngươi căn bản sẽ không như vậy”.

Lý Mộc liếc mắt lạnh lùng nhìn về phía Trình Thành:” Vậy sao? Ta cũng không cảm thấy ta đã thay đổi, còn trước kia ta như thế nào thì chính ta cũng không còn nhớ rõ nữa”.

“Tiểu Mộc, ta biết trước kia mình không đúng, ta thực xin lỗi ngươi nhưng vào lúc ấy, tình huống như vậy ta cũng không có biện pháp a, ta phải lo lắng cho tiền đồ của mình không phải sao? Ngươi hẳn là hiểu được không phải sao?”

Lý Mộc Nhất khinh miệt nhìn Trình Thành, trước kia mắt mình đúng là bị mù rồi, cư nhiên có thể coi trọng một người như vậy:” Vì sao vì tiền đồ của ngươi mà phải hy sinh ta? Vì sao ta phải hiểu cho ngươi?”

“Ta, ta cũng là lo lắng cho tương lai của chúng ta, vào tình huống lúc ấy mà ta còn đối đầu với ba ta thì kết cục của chúng ta không phải càng thảm hơn sao, Tiểu Mộc, tha thứ cho ta được không? Ta là bất đắc dĩ”, Trình Thành nóng lòng giải thích chuyện năm đó.

“Vậy sao? Chẳng lẽ kết cục của ta và cha mẹ ta không đủ thảm sao? Ngươi còn nhớ rõ lúc ấy ba ngươi nói thế nào không?” Lý Mộc nhíu đôi mắt xinh đẹp, nhớ lại đoạn quá khứ đã qua thật lâu kia.

“Ba của ngươi đã nói, ngươi câu dẫn con ta, còn dám nói cái gì là thật tình yêu nhau, thật sự là không biết xấu hổ! Ta nhớ rõ nhất thanh nhị sở, một chữ cũng không dám quên, cha mẹ ta phải đóng cửa khách sạn, mẹ ta bệnh đến không dậy nổi, ngươi nói xem, ta có thể tha thứ cho ngươi sao? Nếu là ngươi, ngươi có thể tha thứ không?”

“Ta, thực xin lỗi, chuyện về cha mẹ ngươi ta thực xin lỗi, nhưng hiện tại nếu họ muốn bất cứ cái gì ta đều có thể cho họ, ta đã lên tới vị trí cục trưởng”.

“Nga, đáng tiếc là cha mẹ ta đều đã qua đời, ngượng ngùng a, lòng tốt của ngươi cũng không có cơ hội dùng đến!”

“Tiểu Mộc, ta có thể bồi thường cho ngươi, thật sự, chỉ cần ngươi muốn cái gì ta cũng có thể cho ngươi”.

“Thật sự?”

“Đúng vậy, Tiểu Mộc, xin ngươi tin tưởng ta, những gì ta nói đều là sự thật không hề lừa ngươi”.

Lý Mộc Nhất khinh miệt nhìn Trình Thành:” Đáng tiếc, hiện tại ta cũng không muốn tin tưởng ngươi lần nữa”.

Nghe Lý Mộc Nhất nói như vậy Trình Thành liền nóng nảy:” Tiểu Mộc, ngươi muốn thế nào, rốt cục ngươi muốn thế nào thì mới tha thứ cho ta”.

Hiện tại hắn đã có Vưu Lạc còn có tiểu bảo bối đáng yêu, hắn đã thật sự thấy hạnh phúc rồi sao phải nhớ lại những chuyện đã qua khiến cho cả mình và Vưu Lạc đều không thoải mái chứ.

Nghĩ nghĩ một chút Lý Mộc Nhất mở miệng:” Chuyện chảy ra đã rất lâu rồi, ta cũng không muốn nhớ đến, dù nhắc lại cũng không có ý nghĩa không phải sao? Mỗi người chúng ta bây giờ đều có cuộc sống của chính mình, ta hy vọng chúng ta vĩnh viễn cúng không cần gặp lại”.

“Sao có thể không có ý nghĩa chứ? Nhiều năm đã qua như vậy ta vẫn không thôi nhớ đến ngươi, trong lòng ta thủy chung chỉ có mình ngươi, hôm nay có thể gặp lại chính ta cũng không dám tin tưởng đây là sự thật, Tiểu Mộc, đây là cơ hội mà ông trời cho chúng ta không phải sao?” bàn tay Trình Thành giữ lấy tay Lý Mộc Nhất, vội vàng muốn biểu đạt tình cảm của mình.

Lý Mộc Nhất muốn rót tay lại nhưng lại phát hiện rút không được, hắn cau mày nhìn về phía Trình Thành:” Buông tay”.

“Ta không buông, Tiểu Mộc, lần này ta nhất đính sẽ không buông tay, ta đã bỏ lỡ một lần, lần này nhất định không thể lại sai lầm nữa”.

“Trước đây ta với ngươi không có khả năng hiện tại ta có người mình yêu, cũng không ngại mọi người biết, chúng ta còn có một cục cưng đáng yêu nữa, vậy nên hiện tại chúng ta càng không có khả năng cùng một chỗ”.

Trình Thành khó tin lắc đầu:” Tại sao lại như vậy, vậy mấy năm nay của ta tính thế nào, không được, ngươi phải theo ta cùng một chỗ”.  (Thằng điên này _ _!!!!).

Lý Mộc Nhất nhìn Trình Thành bộ dáng điên điên nghĩ có nên gọi người đến hỗ trợ không, đúng lúc này:” Tiên sinh, Lý tiên sinh đã nói ngài buông tay, ngài không nghe thấy sao?” Trình Thành cảm thấy bả vai mình bị người dùng lực xoa bóp một chút sau đó cánh tay đang giữ Lý Mộc Nhất giống như không hề nghe theo sự sai bảo của mình. Lý Mộc Nhất cảm giác được cánh tay đanh giữ tay mình nới lỏng liền rút tay về.

Trình Thành nhìn nam nhân bên cạnh thực không khách khí nói:” Ngươi là ai? Nam nhân của Tiểu Mộc?”

“Câm miệng, ngươi nói bậy bạ gì đó?” Lý Mộc Nhất nhìn nam nhân vừa xuất hiện, mình hẳn là không quen biết hắn đi.

Trần Bân híp mát nhìn nam nhân vừa xuất hiện, xem ra đối phương sớm đã có chuẩn bị, chỉ là không biết vì sao lại phải chuẩn bị? Chẳng lẽ là để đề phòng mình sao? Bất quá hôm nay thật sự là có thể xem nhiều trò hay a.

“Lý tiên sinh, ta gọi là Tiếu Lý Tưởng, là thủ hạ của Mục ca, đại tẩu phân phó ta ở bên cạnh bảo vệ ngài”, Tiếu Lý Tưởng vừa giải thích vừa liếc mắt đến Trần Bân đang đứng sau.

“Đại tẩu?” Lý Mộc Nhất bị tình huống bất ngờ xảy ra khiến cho ù ù cạc cạc.

Tiếu Lý Tưởng cười cười giải thích:” Lão bà của Mục ca, Vưu Ly, ngài hẳn là không xa lạ đi”.

“A!”.

Sao có khả năng cảm thấy xa lạ chứ!

Tiếu Lý Tưởng ngoắc ngoắc tay, từ phía sau có vài người bước đến, hắn chỉ vào Trình Thành nói:” Vị tiên sinh này uống hơi nhiều, dẫn ngài ấy ra ngoài cho thanh tỉnh một chút”.

“Dạ”, vài người bước về phía Trình Thành

“Ta không uống nhiều, các ngươi muốn làm gì? Buông, buông ra, Tiểu Mộc, Tiểu Mộc…” thanh âm ồn ào của Trình Thành biến mất trong phòng hôn lễ.

Lý Mộc Nhất còn chưa từ trong tình huống vừa rồi phản ứng lại, chờ đến nửa ngày sau khi hắn sửng sốt lấy lại tinh thần mới phát hiện ra Tiếu Lý Tưởng đã không thấy đâu.

Trần Bân nói người đã đi rồi.

Vưu Lạc thấy Tiếu Lý Tưởng nói gì đó với Vưu Ly sau đó Vưu Ly liền đi đến chỗ mình:” Tiểu Lạc, vừa rồi hình như đại thúc nhà ngươi gặp phiền toái”.

“Cái gì?” Vưu Lạc cả kinh.

Vưu Ly vỗ vỗ vai hắn:” Ngươi đừng có kích động, không có chuyện gì lớn, Tiếu Lý Tưởng đã xử lý rồi, giờ ngươi qua xem hắn thế nào là được”.

“A, được, ta đã biết, cảm ơn a”, Vưu Lạc quay sang Tiếu Lý Tưởng nói tiếng cảm ơn rồi lập tức xoay người đi tìm Lý Mộc Nhất.

“Có biết tại sao lại xảy ra chuyện không?” Vưu Ly hỏi Tiếu Lý Tưởng ở phía sau

“Nhìn qua có vẻ như là bằng hữu của Lý tiên sinh, hẳn là đã quen biết nhau rất lâu, Trần Bân cũng ở đó, nhưng lại không có hành vi gì quá phận chúng ta cũng không cần làm gì hắn”, Tiếu Lý Tưởng cẩn thận nhớ lại trả lời.

Vưu Ly quay người nhìn hắn nhíu mày:” Tiếu Lý Tưởng, chúng ta coi như cũng đã quen biết thật lâu rồi đi, ngươi mà còn quanh co lòng vòng nữa cẩn thận ta sẽ khiến cho Tiểu tình nhân ở nhà ngươi đá ngươi xuống giường”.

“Khụ khụ, dạ, đại tẩu, hẳn là tình nhân trước kia của Lý tiên sinh, hình như là vẫn còn vấn vương với Lý tiên sinh, bọn họ nói…”, Tiếu Lý Tưởng đem tất cả những gì mình nghe được từ đoạn đối thoại của Trình Thành và Lý Mộc Nhất báo cáo lại với Vưu Ly”.

“Ha ha, đường tình duyên của Tiểu Lạc quả thật là không thuận lợi mà! Thân ái của ta đâu?” Vưu Ly hỏi Tiếu Lý Tưởng

“Ân? Mục ca đang ở bên ngoài”.

“Đi thôi”.

“Đại tẩu, Lý tiên sinh cùng Tiểu Lạc….”.

“Không cần phải xen vào, ngươi cứ để ý kỹ một chút là được, lúc có Tiểu Lạc thì không cần xen vào, sẽ không có việc gì”. Nói xong Vưu Ly liền đi ra ngoài.

“Hảo, ta đã biết”, lão bà đại nhân từ khi nào ngài chấp nhận mọi người gọi là đại tẩu vậy?

Từ xa Vưu Lạc đã thấy Lý Mộc Nhất cùng Trần Bân đang đứng cùng một chỗ, hắn bước nhanh đến bên cạnh Lý Mộc Nhất ôm hắn vào trong lòng:” Đại thúc, ngươi không sao chứ?”

“Lạc”, Lý Mộc Nhất mờ mịt ngẩng đầu nhìn Vưu Lạc, rồi đem toàn bộ sức nặng của cơ thể dựa trên người Vưu Lạc.

Vưu Lạc vươn hai tay ôm chặt Lý mộc Nhất hôn hôn trán hắn:” Đại thúc, đừng sợ, ta ở đây mà”.

Trần Bân nhìn tình huống biết mình ở đây cũng thật thừa thãi liền rời đi, người vừa rồi xuất hiện có lẽ có thể lợi dụng một chút a, gọi là gì nhỉ, Trình Thành, hình như còn là cục trưởng gì đó, ha ha, quả nhiên là rất thú vị a.

Vưu Lạc mị mắt nhìn chằm chằm vào hướng Trần Bân ly khai không biết trong lòng suy nghĩ cái gì.

Một lúc lâu sau, thanh âm rầu rĩ của Lý Mộc Nhất từ trong lòng Vưu Lạc truyền ra:” Lạc, ta….hôm nay ta gặp lại Trình Thành”.

“Ân? Thì ra là hắn a”, hai đoạn tình cảm trong quá khứ của Lý Mộc Nhất Vưu Lạc đều biết rõ, chỉ là không nghĩ tới cư nhiên sẽ gặp lại ở đây. Đầu tiên là Tần Chiếm Nguyên, hiện tại lại là Trình Thành, ha ha. Thật sự là trái đất hình tròn a.

“Sợ sao?” Vưu Lạc nhẹ nhàng hỏi Lý Mộc Nhất.

Lý Mộc ngẩng đầu nhìn về phía Vưu Lạc:” Không có, chỉ cần nghĩ đến ngươi cùng cục cưng thì một chút cảm giác sợ hãi cũng không có, tuy rằng có rất nhiều chuyện không vui trước kia phải nhớ lại nhưng hiện tại lại không còn cảm thấy thương tâm hay khổ sở

Vưu Lạc cười đến phi thường sáng lạn:” Ha ha, không cần sợ hãi cứ tránh ở trong lòng ta là tốt rồi, dù là mưa gió bão bùng ta đều có thể chống đỡ cho ngươi, để ngươi an toàn dưới một khoảng trời tươi sáng”.

“Ân, ta biết nhưng lần này ta đối với biểu hiện của mình rất hài lòng”, đôi mắt thật to của Lý Mộc Nhất cũng cong thành hình trăng lưỡi liềm, đây cũng là nụ cười mà Vưu Lạc yêu nhất, mỗi lần hắn cười như vậy, Vưu Lạc luôn không kìm lòng được mà hôn lên mắt hắn đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ.

Cảm nhận được nhiệt độ lành lạnh trên môi của Vưu Lạc dừng trên mắt mình, khóe miệng Lý Mộc không nhịn được cũng cong lên.

“Khụ, khụ, hai người các ngươi để ý xung quanh một chút được không? Không biết bao nhiêu người ở đây đều nhìn sao?”, Vưu Lạc nghe thấy tiếng có người nói thì nhíu mày, còn Lý Mộc vừa nghe thấy tiếng nhắc nhở mặt lập tức phối hợp đỏ hồng lên, vội vàng giấu mặt vào trước ngực Vưu Lạc.

Vưu Lạc ôm Lý Mộc Nhất đã hoàn toàn không có dũng cảm ngẩng đầu lên quay lại:” Ba me, xin hai người đấy, đã lớn tuổi như vậy mà còn nhìn lén con trai và con dâu thân thiết sao”.

Nét mặt già nua của Vưu ba ba cũng đỏ lên:” Ta đâu có nhìn lén, là ta công khai nhìn a, hơn nữa các ngươi cũng không biết che giấu một chút hoàn toàn không có ý tứ tránh người khác xem còn sợ chúng ta nhìn lén sao”.

Vưu Lạc mắt trợn trắng, mỗi lần đối mặt với cha mẹ của mình luôn khiến hắn cảm thấy thực khó giải quyết bởi vì bọn họ nói chuyện là hoàn toàn không hề có đạo lý.

“A, được rồi, được rồi, con biết rồi, hai người nói đi, có chuyện gì mà tìm con?”

“Mẹ ngươi là có việc muốn tìm con dâu”.

“A? Sao lại thành tôi có việc, rõ ràng là ông muốn tìm con dâu a?” lão nhân đáng ghét này là đang ngượng ngùng sao?

Lý Mộc nghe thấy tiếng nói của hai vị lão nhân lập tức từ trong lòng Vưu Lạc chui ra:” Ba mẹ, hai người có việc tìm con sao?”

Vưu Lạc chọn mi:” Ba, mẹ”, xem ra lúc mình không ở bên cạnh đại thúc cũng không thiếu chuyện xảy ra a.

“Con dâu ba a, nghe con cả nói tay nghề nấu nướng của con rất tốt, con xem tuy là tiệc cưới nhưng ăn cũng không được thoải mái a, cho nên…này….”, Vưu ba ba vừa nói vừa trộm nhìn về phía con thứ ba.

Lý Mộc Nhất hiểu được vội vàng nói:” A, hảo, mọi người đợi một chút để con đi hỏi phòng bếp của khách sạn”.

“Không cần đi hỏi, chúng ta đã đi xem qua rồi, bây giờ chúng ta có thể đi luôn”, Vưu ba ba không nhìn Vưu Lạc đang trừng mắt kéo Lý Mộc Nhất đến phòng bếp.

Vưu mụ mụ đi đến bên cạnh Vưu Lạc vỗ vỗ hắn:” Con trai, ba con rất ưng ý vợ con nga”.

Vưu Lạc cảm thấy thực vô lực, thôi quên đi, hai người xem ra đều thực thích đại thúc, lần này cứ theo ý họ đi.

 

Chương 34: Hỗn loạn bắt đầu

 

Hôn lễ vô cùng náo nhiệt của Vưu Ni đã xong, nàng cảm thấy hiện tại mình là người thực hạnh phúc. Trước đây dù có nghĩ nàng cũng không dám nghĩ đến chuyện này cho nên sau khi hôn lễ vừa kết thúc nàng liền cùng Lý Khắc lên máy bay đến Paris hưởng tuần trăng mật.

Còn Vưu ba ba và Vưu mụ mụ sau khi được thưởng thức tay nghề nấu nướng của Lý Mộc Nhất nói gì cũng không chịu bay đến nước ngoài, đòi ở đây ngốc một thời gian, Vưu Tư không có biện pháp đành phải đồng ý, vừa lúc Dương Liễu cũng muốn học tay nghề nấu cơm của Lý Mộc Nhất, cho nên hiện tại hai lão nhân của Vưu gia, Dương Liễu, Vưu Tư công thêm một bé con đều ở lại biệt thự Giang Bắc.

Lý Mộc Nhất cũng không đến công ty, mỗi ngày đều ở Giang Bắc bồi Vưu ba ba cùng Vưu mụ mụ, thuận tiện chỉ Dương Liễu cách làm cơm như thế nào, hắn thực hưởng thụ cuộc sống như vậy. Trước đây mình không có cơ hội được báo hiếu cha mẹ, tuy hiện tại không phải cha mẹ ruột của mình nhưng cha mẹ của Vưu Lạc cũng giống như cha mẹ mình a.

Dương Liễu rốt cục phát hiện mình thật sự là quá ngu ngốc, nói dễ nghe một chút thì là không có thiên phú về nấu ăn, đồ ăn nhìn thì có vẻ hảo nhưng không mặn thì sẽ nhạt, không chua thì sẽ ngọt, vĩnh viễn cũng không làm ra được cái hương vị người bình thường có thể ăn được.

Đến cuối cùng nàng quyết định buông tha, ngược lại Vưu Tư mỗi ngày đều ở trong bếp xem của lão bà học tập sau đó bất tri bất giác cũng biết được chút ít. Dương Liễu nhìn thấy liền vui vẻ nói với Vưu Tư:” Tay nghề của ngươi tốt lắm, cũng có thể so sánh với ta rồi, lão công, hảo hảo cố lên a!”.

Lý Mộc Nhất nghĩ mình cũng đã nói với Trình Thành rất rõ ràng rồi, nhưng sự thật lại không đơn giản như vậy, không biết Trình Thành dùng biện pháp gì tìm được số điện thoại cùng địa chỉ công ty của Lý Mộc Nhất, mà hiện tại Lý Mộc đã không động đậy một lúc lâu, nắm chặt điện thoại mình vừa dập máy.

“Này bà, bà nói xem con dâu ba làm sao vậy?” Đây là Vưu ba ba.

“Khó nói lắm, nhưng nhìn qua hình như là chuyện khá nghiêm trọng a”, đây là Vưu mụ mụ

“Liệu có phải xuất hiện người thứ ba không, hiện tại hắn gọi điện thoại nói buông tha Tiểu Lạc, để hắn rời đi”, đây là Dương Liễu.

“Mụ mụ nhớ ba ba sao?” đây là tiểu bảo bối Vưu gia.

“Nhớ ba ba, nhớ ba ba”, đây là một tiểu bảo bối khác của Vưu gia.

“ Nha nha xxx…”, đây là tiểu bảo bối của Vưu gia mới sinh ra nên không biết nói.

Vưu Tư buồn cười nhìn nhóm người đều ghé vào bên cửa số nhìn trộm Lý Mộc Nhất đang nghe điện thoại ở ngoài, hắn đến phía sau mọi người nói:” Các ngươi có trí tưởng tượng thật phong phú, lão bà, nhất là ngươi, tưởng tượng đến rất nghiêm trọng, lại còn bên thứ ba, ngươi cho là đang đóng phim truyền hình sao, lấy đâu ra nhiều bên thứ ba như vậy, được rồi, đừng có ở chỗ này nhìn trộm nữa, lát nữa hắn đi vào nhìn thấy các ngươi sẽ rất ngượng ngùng”.

Nghe thấy lời Vưu Tư nói, mọi người đều trở lại trong phòng ngồi xuống.

Lý Mộc không hiểu rốt cục Trình Thành muốn làm gì, trong điện thoại hắn đã nói:” Ta biết nam nhân ở đám cưới ngày đó là lão Tam của Vưu gia, không ngờ ngươi cư nhiên lại tìm được một người có tiền như vậy, khó trách không chịu trở lại bên cạnh ta. Bất quá ta khuyên ngươi vẫn nên hảo hảo nghĩ lại đi, một thiên chi kiêu tử như hắn sao có khả năng chấp nhận cùng một nam nhân cùng một chỗ cả đời, thật sự sẽ có khả năng hắn yêu ngươi sao? Hai người các ngươi cùng một chỗ liệu có năng lực lâu dài không? Vẫn nên trở lại bên cạnh ta thì hơn, ta sẽ hảo hảo yêu ngươi, cả đời sẽ không bỏ ngươi mà đi một lần nữa”.

Nếu là trước đây, chắc chắn Lý Mộc Nhất sẽ phải suy nghĩ rất nhiều, thậm chí sẽ cảm thấy Trình Thành nói rất có lý nhưng hiện tại không như vậy, đã cũng Vưu Lạc trải qua rất nhiều sự tình rắc rối như vậy, hắn tin tưởng tình cảm của Vưu Lạc dành cho mình là sự thật, hắn cũng tin tưởng hai người họ có thể cùng nhau đi đến cuối đường.

Cho nên, khi nghe Trình Thành nói như vậy, hắn cũng chỉ có chút sửng sốt lúc ban đầu, sau đó lại trở về bình thường đi vào phòng. Vưu Lạc vừa tan tầm về đến nhà đã bị Dương Liễu kéo ra một góc thì thầm vào tai hắn, Vưu Lạc cau mày nghe Dương Liễu nói hết những chuyện phát sinh với đại thúc hồi chiều.

Ăn cơm xong, Vưu Lạc nói quá muộn buổi tối ngủ luôn tại đây, Lý Mộc Nhất đồng ý. Vưu Lạc nhìn thân ảnh đại thúc dù đang bận rộn nhưng khóe miệng vẫn cười cười. Nghĩ nghĩ vẫn là không hỏi nữa, nhìn tình trạng đại thúc hẳn là không có chuyện gì quan trọng, nếu không tâm trạng nhất định sẽ không được như bây giờ.

Đảo mắt một cái thời tiết đã trở lạnh, phương bắc đã vào tháng Chạp đây cũng là thời điểm lạnh nhất ở mùa đông phương bắc, gióa quất lên mặt mạnh đến người cũng đau, cảm giác lạnh đến thấu xương.

Thời tiết lạnh lẽo, Vưu ba ba cùng Vưu mụ mụ chịu không nổi, đành để Vưu Tư đưa đến nước ngoài. Dương Liễu cùng Vưu Tư bàn bạc, một tháng nữa là đến năm mới nên cũng  không trở lại Bắc Kinh nữa, đợi qua năm mới rồi đi. Vưu Tư nghĩ năm nay chắc chắn là phải đón Tết ở đây, nếu không mọi người lại phải mất công đến Bắc Kinh một chuyến, thực sự là quá phiền toái, đến năm mới chỉ cần đón bố mẹ về thôi là được rồi.

Lý Mộc Nhất không nghĩ rằng Trình Thanh lại liên hệ với mình một lần nữa, lần trước hắn đã nói hết những gì cần nói, hơn nữa Trình Thành cũng biết những lời đó nói với hắn không còn tác dụng gì nữa, mà chuyện đo cũng qua thật lâu rồi đi, hắn không hiểu vì sao Trình Thành còn gọi điện cho mình.

“Tiểu Mộc, ngươi thật sự nhẫn tâm như vậy sao, không muốn trở lại bên cạnh ta sa?” Trình Thành ở bên kia điện thoại kêu gào.

Lý Mộc nhíu mày, hắn sao lại thành người nhẫn tâm rồi, rõ ràng lúc trước là mình bị quăng đi lại là dùng một phuowg thức khiến người không chịu nổi quăng đi, mình đã không cùng hắn so đo rồi hắn có quyền gì mà chỉ trích mình.

“Tiểu Mộc, ta biết ngươi phi thường yêu nam nhân kia, bất quá ngươi có nghĩ tới hay không, lấy bối cảnh gia đình nhà hawsnm nếu mọi người đều biết hắn là đồng tính luyến ái thì kết cục sẽ thế nào, hắn hoặc là Vưu gia về sau sao có thể yên ổn trên thương trường, ngươi có nghĩ tới vấn đề này hay không?” Trình Thành nghe thấy tiếng Lý Mộc Nhất hút khí tưởng rằng mình đã bắt được nhược điểm của hắn, trong lòng không ngừng đắc ý xem ra phương pháp Trần Bân nói cho mình thật sự là có tác dụng a.

Lý Mộc Nhất quả thật hút khí nhưng lại không phải vì sợ mà là cảm thấy người này sao lại có thể vô sỉ như thế chứ, hắn biết dù là Vưu Lạc hay Vưu gia cũng không hề sợ chuyện đó bởi vì chuyện của Vưu Ly đã công khai từ lâu rồi tất cả mọi người đều biết, hơn nữa chuyện này dù là đối Vưu Ly hay Vưu gia đều không có một chút ảnh hưởng nào.

Lý Mộc Nhất nghĩ may mà lúc trước hắn đã lấy phương thức như thế để quăng mình đi bằng không chắc chắn mình thật sự sẽ nhớ hắn mãi không quên mà.

“Trình Thành, rốt cuộc thì ngươi muốn làm gì?”

Nghe thấy thanh âm Lý Mộc Nhất mềm lại Trình Thành cũng nhẹ nhàng:” Tiểu Mộc, ta chỉ là quá yêu ngươi, không muốn để ngươi rời khỏi ta, ta hy vọng ngươi có thể trở lại bên cạnh ta, ta cam đoan sẽ không làm khó Vưu Lạc được không?”

Lý Mộc Nhất nghe Trình Thành nói nghĩ có lẽ người này thật sự là có chút cảm tình với mình đi, nhưng là…

Trình Thành, ta nghĩ ngươi hiểu những gì ta đã nói, chúng ta không có khả năng, nếu ngươi không muốn ta phải hận ngươi thì đừng làm những chuyện vô dụng như này nữa, còn có, ta nói cho ngươi biết dù là Lạc hay Vưu gia cũng không để ý đến việc này đâu, dù ngươi làm gì đi nữa cũng không có kết quả”.

“Hừ, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin những gì ngươi nói sao? Tiểu Mộc, nhiều năm không gặp ngươi lại học được cách nói dối, ngươi đã nói như vậy đừng trách ta không khách khí”, Trình Thành lập tức dập điện thoại, Lý Mộc Nhất lại nhíu mày.

Trần Bân nhìn dãy số hiển thị trên điện thoại vừa lòng nở nụ cười, nói:” Uy, Trình cục trưởng, làm sao vậy?”

“Quả nhiên như ngươi dự đoán, Tiểu Mộc một chút cũng không sợ Vưu Lạc và Vưu gia bị ảnh hưởng, ngươi nói xem tiếp theo ta nên làm cái gì bây giờ a?”

“A, tiếp theo sao, ta cảm thấy ngươi nên làm như vậy…”, nửa giờ sau, Trần Bân dập điện thoại, xem ra lợi dụng Trình Thành là đúng, tuy rằng người này có chức có quyền nhưng thật sự là ngu ngốc như heo, thật khó tưởng tượng lúc trước Lý Mộc Nhất có thể thích hắn.

Trần Bân nghĩ Lý Mộc Nhất đương nhiên sẽ không sợ bởi vô luận là Vưu Lạc hay Vưu gia căn bản đều không để ý đến chuyện đó, bởi từ 10 năm trước Vưu gia đã có một đồng tính luyến ái là Vưu Ly, chỉ là mình không nói chuyện này cho Trình Thành mà thôi.

Vậy thì bước tiếp theo sẽ thế nào đây? Vưu Lạc hay Lí Mục sẽ ra tay đây? Nếu là Lí Mục thì có lẽ chức quan của Trình Thành cũng không giữ nổi đi, bất quá việc này không liên quan đến mình.

Lý Mộc Nhất tuy không lo lắng về Vưu Lạc cũng như Vưu gia nhưng cuộc điện thoại với Trình Thành quả thật khiến hắn hoang mang, hắn cũng không thể giống như lần trước hoàn toàn mặc kệ.

Vì vậy hiện tại Lý Mộc Nhất đang cùng Trình Thành gặp mặt, địa điểm do Trình Thành chọn, chính là Lý Mộc Nhất đối quán bar này không thể quen thuộc hơn được nữa bơi nơi này là chỗ mấy người bọn họ thường xuyên đến.

Trình Thành rất đắc ý bởi rốt cục hắn cũng có thể hẹn Lý Mộc Nhất ra ngoài, mà Lý Mộc Nhất thì đang nhíu chặt mày, hắn lừa Vưu Lạc là buổi tối hẹn với Trình Hạo đi ăn cơm để đến đây.

“Tiểu Mộc, ngươi đồng ý gặp ta có phải cũng có nghĩa là đồng ý trở lại bên cạnh ta không?” Trình Thành tràn đầy tin tưởng hỏi.

“Ngược lại, ta tới gặp ngươi chỉ để nói cho ngươi biết chúng ta tuyệt đối không có khả năng, ngươi cũng đừng hao phí tâm tư, nếu ngươi còn dây dưa với ta, ta sẽ nói cho Lạc, đến bây giờ ta vẫn chưa nói với Lạc bởi vì không hy vọng ngươi có kết cục thật thảm, nếu thật sự để Lạc biết ngươi nhất định sẽ hối hận về những chuyện mình đã làm, những gì ta muốn nói chính là như vậy, ta đi trước, hảo hảo tự chăm sóc mình”.

Trình Thành thật không ngờ, Lý Mộc nhận lời gặp mình cư nhiên chỉ để nói những lời này, hắn căm tức bắt lấy tay Lý Mộc Nhất kéo vào trong lòng mình, Lý Mộc Nhất chưa kịp phản ứng lại người đã bị Trình Thành ôm vào trong ngực.

“Buông tay”, Lý Mộc dùng lực muốn giãy ra khỏi hai tay Trình Thành.

“Ta sẽ không buông tay, ta chờ nhiều năm như vậy là vì cái gì? Tiểu Mộc, ngươi cùng ta đi, ta có thể buông tha địa vị, hai chúng ta cùng đến một nơi mà không ai biết bắt đầu cuộc sống mới được không?”

“Trình Thành, ngươi điên rồi sao? Ta nói ngươi buông tay ngươi có nghe không”.

“Các ngươi đang làm cái gì?” Tất cả mọi người đều sửng sốt, Lý Mộc cả kinh quên cả giãy giụa, xoay người nhìn lại, hắn nhìn thấy ánh mắt tràn ngập lửa giận của Vưu Lạc.

Vưu Lạc nắm chặt tày, đến bên cạnh Lý Mộc Nhất hung hăng nói:” Không phải ngươi nói cùng Tiểu Hạo ra ngoài ăn cơm sao? Đây là có chuyện gì?”. Hắn tận lực làm mình bình tĩnh lại, bình tĩnh một chút, hắn biết đại thúc nhất định sẽ không phản bội mình nhưng nhìn tình huống phát sinh trước mặt thật sự khiến hắn khó mà bình tĩnh được.

“Lạc, ngươi nghe ta giải thích, không phải như ngươi thấy đâu, ta với hắn một chút quan hệ cũng không có, ngươi phải tin ta”, Lý Mộc Nhất nóng nảy, hắn không hề nghĩ sẽ có chuyện trùng hợp như vậy.

Nhìn khuôn mặt lo lắng của Lý Mộc, Vưu Lạc bình tĩnh hơn một chút, hắn nheo mắt nhìn nam nhân đang ôm đại thúc của mình không buông tay, đến trước mặt hắn dùng sức đánh ra một quyền, Trình Thành bị đánh nghiêng đầu sang một bên, tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng có chuyện gì đang xảy ra, đã thấy Vưu Lạc kéo Lý Mộc ly khai.

“Trần tổng, thực ngượng ngùng, hôm nay có chút việc, ngày khác chúng ta bàn bạc lại”, Vưu Lạc đi qua Trần Bân nói.

“Nga, hảo, các ngươi cứ đi đi, nơi này để ta xử lý là được, ngày khác ta mời các ngươi”.

“Ân, hảo, phiền toái ngươi rồi”.

Nhìn thấy Lý Mộc Nhất và Vưu Lạc đã rời đi, Trần Bân đi đến bên cạnh Trình Thành:” Yêu, Trình cục trưởng, ngài có sao không?”, Trần Bân lập tức tiến đến nâng Trình Thành dậy hỏi.

“Sao lại thế này, vì sao ngươi và nam nhân kia lại xuất hiện ở đây?” thanh âm Trình Thành tràn ngập tức giận truyền ra.

“Ha ha, Vưu tổng hẹn ta bàn bạc chuyện làm ăn,ta không nghĩ hắn sẽ tới nơi này a”.

“Vậy ngươi hẳn là nên nói trước cho ta một tiếng để ta còn có chuẩn bị a”.

“Ta cũng định thế a, nhưng trên đường không có cơ hội”.

Trình Thành nheo mắt nhìn chằm chằm Trần Bân:” Ngươi không phải là đang cố ý đi?”

“Trình cục, có trời đất chứng giám, loại chuyện này ta sẽ không làm”.

“Hừ, rất khó nói, ngươi tốt nhất là đừng đùa giỡn ta bằng không ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi”, Trình Thành gạt tay Trần Bân xoay người rời đi.

Trần Bân nhìn bóng đáng Trình Thành khinh miệt cười, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn đấu với ta sao, ha ha, không buông tha ta sao? Ngươi hẳn là nên tự cầu phúc cho mình đi.

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Ba 8, 2013 in Két sắt

 

One response to “Đại thúc_Chương 33+34

  1. Rin1106

    Tháng Mười 30, 2014 at 1:41 chiều

    Reblogged this on Rin1106.

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
JYJ3

The Return of JYJ!

Vũ Điệp Cốc

Mọi thứ rồi cũng đến hồi kết,chỉ xin cho tôi đừng là người ở trong đó vì đến lúc kết thúc mới biết mình sai ở đâu thật quá bi thương.

CielJJ - Jaejoong's Vietnamese fansite

All for Jaejoong's happiness

Ám Dạ Cung

Ngoài vòng tay anh là bão tố

HaeHyuks world

Cầu ngươi yêu ta!

윤재 - 충성!

Người có tình rồi sẽ về bên nhau, khoảng cách có là chi khi yêu thương luôn còn đó...

PHONG LINH LÂU

Pass: truclamcu / Chủ nhà đang năm cuối, khó lòng phân tâm.

B-Lovez

Spread the love

nhoxtiny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

%d bloggers like this: