RSS

Đại thúc chương 35+36

24 Jul

Chương 35: Tự tra tấn mình làm gì.

 

Buổi tối, Trần Bân hẹn Vưu Lạc ra ngoài đương nhiên là lợi dụng chuyện làm ăn để lấy cớ, Trần bân tìm mọi biện pháp mới tìm được cơ hộ cùng công ty Vưu Lạc hợp tác. Hiện tại hắn biểu hiện thực tích cực, hơn nữa còn một lòng một dạ ủng hộ Vưu Lạc và Lý Mộc Nhất. Nhìn Trần Bân như vậy Vưu Lạc cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng lại dính dáng đến chuyện làm ăn, tuy hắn không để ý nhưng nếu không cần thiết thì sao phải tạo thêm một địch nhân cho mình chứ.

Buổi tối, đại thúc gọi cho mình nói là Trình Hạo phát hiện một quán ăn rất ngon, hai người bọn họ muốn đi nếm thử, vừa lúc mình cũng có sinh ý muốn bàn bạc nên bảo đại thúc tự đi.

“Vưu tổng, chúng ta coi như cũng hòa hảo rồi, ta đã thấy mọi chuyện cho nên sẽ không có ý nghĩ gì với đại thúc nhà ngươi, sao ngươi còn phải giấu người đi a”, Trần Bân trêu tức nhìn Vưu Lạc.

“Trần tổng đừng nói giỡn, tối này hắn cùng bằng hữu ra ngoài ăn cơm, để lần sau ta sẽ mang hắn đi cùng, chúng ta cùng ăn cơm”.

“Nga, được”, nói xong hai người hướng đến quán bar

Từ xa Vưu Lạc đã nhìn thấy hai nam nhân ôm nhau một chỗ trong lòng lại thấy buồn cười, xem ra hiện tại nơi nào cũng có thể nhìn thấy người đồng tính, cũng chẳng phải chuyện to tát gì nhưng thật muốn mang đại thúc để hắn cũng nhìn thấy.

Vưu Lạc đang có ý định đy vào bên trong không ngờ nghe được có tiếng người nói:” Trình Thành, ngươi điên rồi sao? Ta bảo ngươi buông tay ngươi có nghe không?”, Vưu Lạc sửng sốt, “Trình Thành”, sẽ không trùng hợp như vậy đi, nhìn kỹ lại một lần nữa, Lý Mộc Nhất, nháy mắt lửa giận trong hắn bừng bừng bùng lên.

Đây là lý do vì sao Vưu Lạc lại xuất hiện ở quán bar này.

Vưu Lạc kéo Lý Mộc Nhất đi ra ngoài, hắn cảm giác được mồ hôi của đại thúc trong lòng bàn tay mình, ra khỏi quán bar, Lý Mộc Nhất ngoan ngoãn lên xe, cài dây an toàn, vụng trộm nhìn nhìn Vưu Lạc trong lòng thầm nghĩ làm thế nào để giải thích chuyện hôm nay bây giờ.

“Đại thúc, nói thật cho ta, một chữ cũng không được thiếu”, giọng nói trầm thấp của Vưu Lạc vang lên.

“Ân, hắn chính là Trình Thành, lần trước ở hôn lễ của Tiểu Ni khi nhìn thấy hắn ta đã cự tuyệt một lần nhưng sau đó vài ngày hắn gọi điện thoại cho ta, rồi…”, Lý Mộc Nhất thuật lại tất cả những gì Trình Thành đã nói với hắn trong điện thoại cho Vưu Lạc nghe.

Lý Mộc Nhất nói xong nhìn nhìn Vưu Lạc không biết đang suy nghĩ cái gì, cũng không dám quấy rầy hắn, qua một lúc lâu sau Vưu Lạc mạnh mẽ kéo đầu hắn lại khiến hắn hoảng sợ.

“Lạc, ngươi, ngươi như thế nào….”, Lý Mộc Nhất còn chưa nói xong đã bị Vưu Lạc hung hăng hôn lên, hắn cảm thấy môi mình tê rần sau đó có mùi máu tươi thản nhiên tràn ngập trong khoang miệng.

Lý Mộc Nhất ủy khuất bĩu môi nhưng không hề lên tiếng, hắn biết hôm nay mình thực sự sai rồi, tuy Vưu Lạc không trách hắn nhưng hắn hiểu được nếu có người ôm Vưu Lạc như vậy hắn nhìn thấy chắc chắn sẽ rất tức giận dù nguyên nhân là gì đi nữa.

Vưu Lạc nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi của Lý Mộc Nhất thản nhiên hỏi:” Đại thúc, đau không?”

Lý Mộc Nhất gật đầu:” Đau”, không hỏi đến thì thôi, vừa nói đến Lý Mộc Nhất đã cảm thấy ủy khuất dâng lên thật muốn khóc.

Vưu Lạc không để ý đến Lý Mộc Nhất sắp khóc lại hỏi tiếp:” Biết mình sai ở đâu không?”

“Ta, ta không nên nói dối để ra gặp Trình Thành”.

“Ân, còn gì nữa?”

Ta không nên để hắn, để cho hắn ôm ta”, Lý Mộc Nhất càng nói đầu càng cúi thấp.

“Còn gì nữa?”

Lý Mộc Nhất nhíu nhíu mày, nghĩ nghĩ hẳn là chỉ có thế thôi đi:” Lạc, thật sự chỉ có như vậy, chúng ta cũng không làm gì khác nữa”.

“Hết rồi sao?”

“Ừm, hẳn là hết rồi” càng đến gần tiếng cuối âm thanh Lý Mộc Nhất càng nhỏ, đại khái đến tiếng cuối đã nhỏ đến mức chỉ mình nghe được, rõ ràng là rất chắc chắn nhưng vừa bị Vưu Lạc hỏi lập tức lại thấy không xác đinh.

“Đi thôi”, Vưu Lạc không nói nữa, lái xe đưa đại thúc về nhà.

Dù là tên ngốc cũng có thể phát hiện thái độ của Vưu Lạc thay đổi, mà Lý Mộc Nhất tất nhiên không phải tên ngốc nên hắn cũng nhận ra được diều đó nhưng hắn lại không hiểu vì sao, mình đã đem mọi sự tình nói cho Lạc biết rồi a, hơn nữa một chút cũng không giấu diếm vì sao Vưu Lạc lại vẫn như vậy chứ.

Trạng thái giằng co này kéo dài đến vài ngày, Lý Mộc Nhất vẫn không biết mình phải làm thế nào bây giờ. Đến tận lúc nhận được điện thoại của Trần Bân, Vưu Lạc đã đem chuyện muốn cùng Trần Bân hợp tác nói cho hắn, hắn cũng biết Trần Bân sẽ không làm gì mình nhưng hiện tại hắn thực không có tâm tình đi gặp Trần Bân.

“Thật ngại quá, gần đây xảy ra nhiều chuyện trong thời gian này ta cần nghỉ ngơi”, Lý Mộc Nhất uyển chuyển cự tuyệt lời mời.

Trần Bân nghe ra âm thanh Lý Mộc Nhất thực nặng nề:” Làm sao vậy? Thật giống như tâm tình không tốt lắm a?”

“A! Không có”.

“Mọi người đều nói ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, ngươi cứ nói ra xem có thể ta lại giúp được ngươi nga”, Trần Bân đương nhiên biết vì sao lại thế này, chuyện này do một tay hắn đạo diễn chính là hiệu quả này giống như còn tốt hơn so với hắn mong đợi.

Lý Mộc Nhất nghĩ nghĩ thấy Trần Bân nói cũng có lý, không chừng hắn thật sự có thể giúp mình cho nên cuối cùng quyết định đi gặp Trần Bân.

Lý Mộc Nhất vừa đến, Trần Bân quan tâm hỏi đã có chuyện gì xảy ra.

Lý Mộc Nhất nghĩ dù ngày đó Trần Bân cũng có mặt hẳn là cũng hiểu có chuyện gì nhưng hôm nay quyết định gặp hắn là vì muốn biết hắn có biện pháp nào giúp được mình hay không.

“Hôm đó, thật ra…”, Lý Mộc kể từ đầu đến cuối sự việc hôm đó cho Trần Bân bao gồm cả thái độ không nóng không lạnh của Vưu Lạc gần đây.

“Ngươi không hỏi trực tiếp hắn sao?” Trần Bân sao có thể biết Vưu Lạc rốt cuộc là làm sao chứ nhưng hắn không thể nói a, vì vậy cố gắng biểu hiện thật tích cực là mình muốn giúp Lý Mộc Nhất giải quyết vấn đề đây mới là điều quan tọng.

“Không có”, Lý Mộc Nhất lắc lắc đầu.

“So với việc ngồi đây suy nghĩ lung tung không bằng trực tiếp đến hỏi hắn, biết đâu hắn sẽ nói cho ngươi biết lý do”.

“Này…”, Lý Mộc Nhất do dự, mấy ngày nay không phải hắn không muốn hỏi chỉ là không biết phải mở miệng thế nào, hắn sợ Vưu Lạc sinh khí, từ hôm trước đã không có cách nào mở miệng, qua vài ngày lại càng không mở miệng được, đến bây giờ cũng không dám hỏi.

“Ngươi đừng có do dự, ngươi ở đây một mình suy nghĩ lung tung Vưu Lạc cũng không hiểu được tâm tư của ngươi, hai người đã cùng một chỗ tin tưởng lẫn nhau mới là điều quan trọng nhất có chuyện gì thì nhất định phải nói ra mới được”.

Lý Mộc Nhất chợt hoảng hốt, đúng vậy, hắn sao có thể quên mất chuyện này chứ, hắn cùng Vưu Lạc cũng đã nói rõ ràng, nhất định phải tin tưởng đối phương, không được giấu diếm nhau, có chuyện gì nhất định phải nói ra, đây chính là hứa hẹn của hai người a.

Lý Mộc Nhất nhảy dựng lên, cầm tay Trần bân nói mấy tiếng cảm ơn, Trần Bân không biết mình đã nói câu nào để giúp được hắn bất quá nhìn Lý Mộc Nhất như vậy hẳn là kế hoạch của mình lại tiến gần đến thành công hơn một bước rồi.

“Không có việc gì, ta cũng chưa giúp gì được cho ngươi, ngươi đã nghĩ được ra biện pháp giải quyết, cũng muộn rồi trở về đi”.

“Ân, cám ơn ngươi, ngày khác ta mời ngươi ăn cơm”, không đợi Trân Bân đáp lời, Lý Mộc Nhất đã chạy ra ngoài bắt xe về nhà.

Vưu Lạc nhìn cái người đang hấp tấp chạy vào nhà nhíu chặt mày, Lý Mộc Nhất thấy Vưu Lạc ở nhà vui vẻ nở nụ cười đi đến sô pha ngồi xuống bên cạnh Vưu Lạc, thấy hắn không nhìn mình, Lý Mộc Nhất duỗi tay cầm chặt tay Vưu Lạc.

“Lạc, rốt cuộc là vì sao? Hai chúng ta đã từng nói qua nếu có chuyện gì thì phải nói ra, cái gì cũng giữ trong lòng thì sẽ không thể giải quyết được chuyện gì cả, dù ta làm gì sai đi nữa, mấy nagyf qua ngươi trừng phạt ta hẳn cũng đủ rồi đi”?

Vưu Lạc nghe Lý Mộc Nhất nói trong lòng tê rần, đúng vậy, chính mình rõ ràng đã cùng hắn nói vậy mà vẫn không nhịn được muốn trừng phạt hắn một chút nhưng mấy ngày này chính mình cũng đâu có vui vẻ gì.

Vưu Lạc thở dài, lập tức xoay người kéo Lý Mộc Nhất qua ôm hắn lên đùi mình:” Đại thúc, thực xin lỗi, ta thực sự đã quên mất ước định của chúng ta, nhưng là ta thực sinh khí vì vậy muốn trừng phạt ngươi một chút để ngươi chịu chút ủy khuất”, Vưu Lạc vúi đầu mềm nhẹ hôn lên đôi môi trước mặt.

Lý Mộc Nhất cảm nhận được nụ hôn tràn ngập thương tiếc của Vưu Lạc làm cho ủy khuất mấy ngày nay trong lòng liền tràn ra, nước mắt không nghe lời lập tức rơi xuống, Vưu Lạc cảm thấy mặt mình ẩm ướt mở mắt ra, lập tức bị dọa cho hoảng sợ.

“Đại thúc, làm sao vậy? Làm sao vậy? Ta làm đau ngươi sao?” Vưu Lạc đau lòng vừa ôm đại thúc vừa vỗ vỗ lưng hắn một tay lau đi nước mắt đang không ngừng trào ra trên mắt người kia.

Vưu Lạc càng ôn nhu, Lý Mộc Nhất càng cảm thấy ủy khuất, liền bổ nhào vào lòng Vưu Lạc khóc đến không biết trời đất, Vưu Lạc cảm thấy thực bất đắc dĩ cũng không nói gì chỉ dùng hai tay ôm chặt Lý Mộc Nhất.

Một lúc lâu sau, Vưu Lạc cảm thấy Lý Mộc Nhất ở trong lòng mình dần bình tĩnh lại, hắn vỗ nhẹ vai Lý Mộc Nhất:” Đại thúc”.

Thanh âm Lý Mộc Nhất từ trong lòng Vưu Lạc truyền ra:” Lạc, ta không sao”, nói xong ngẩng đầu nhìn Vưu Lạc, có lẽ là do khóc rất lâu hoặc trong lòng vẫn buồn chuyện Vưu Lạc hai con mắt của Lý Mộc Nhất hồng hồng, khóe mắt còn lấp lánh nước môi cũng hồng đến mê người.

Vưu Lạc đưa hai tay che mắt mình:” Đại thúc, thực mê người, làm trước đã”.

“A, sao lại thành như vậy?” Lý Mộc Nhất còn chưa nói được lời phản kháng đã bị Vưu Lạc chặn miệng.

“Ân…Lạc…”, Lý Mộc Nhất cảm giác được bàn tay ram ráp của Vưu Lạc đụng vào đầu nhũ của mình, một cỗ dục vọng mạnh mẽ như một dòng điện cao áp đánh thẳng vào thân thể.

Vưu Lạc không kiềm chế được khẩn cấp lột quần áo của Lý Mộc Nhất, nhanh chóng vuốt ve cái mông vừa cong vừa tròn bên dưới mình, một cảm giác tê dại ở trong thân thể Lý Mộc Nhất nhộn nhạo thức tỉnh, hắn gắt gao cắn chặt môi dưới ghé vào sô pha, cúi đầu chôn ở sô pha, hắn biết mặt mình hiện tại nhất định là thực hồng đi.

Vưu Lạc xoa nắn phân thân đã sưng lên của Lý Mộc Nhất, nhanh chóng bộ lộng, hiện tại Lý Mộc Nhất đã không quản có xấu hổ hay không ngẩng đầu cao lên há to miệng vừa thở hổn hển vừa kêu:” Ân…Lạc, nhanh, nhanh lên…ta chịu không nổi…ân…a a…”. cuối cùng cũng được giải phóng, Lý Mộc Nhất thở hào hển cố gắng bình phục nhịp thở.

Ngón tay Vưu Lạc từ phía sau dò dẫm đi vào bên trong Lý Mộc Nhất, bên trong co rút một chút như đang cố gắng níu giữ ngón tay kia, một lúc sau hắn cảm thấy không sai biệt lắm, một chút chần chừ cũng không có lập tức rút ngón tay đem phân thân nóng bỏng đến không chịu nổi của mình mạnh mẽ tiến vào.

“Ân…thật thoải mái…”, tiến được vào thân thể đã lâu không được chạm đến Vưu Lạc thỏa mãn rên rỉ ra tiếng, hiên tại nghĩ lại thật đúng là tự mình tìm phiền toái, mấy ngày nay đều phải cấm dục thực sự là quá khó khăn mà, nhất là mỗi tối đi ngủ nhìn người yêu nằm bên cạnh mà không thể chạm vào tư vị này thực con mẹ nó một chút cũng không dễ chịu.

“Ân…ân…Lạc, chậm….chậm một chút….”, cảm thấy Vưu Lạc đang không ngừng kích thích trong thân thể mình hơn nữa tốc độ lại càng lúc càng nhanh, Lý Mộc cảm giác mình cũng sắp chịu không nổi, đã vài ngày rồi Vưu Lạc không chạm vào mình, đột nhiên lại hoạt động mạnh mẽ như vậy thực sự khiến một đại thúc 30 như hắn không chịu nổi.

“Đại thúc, thực xin lỗi, vì lâu lắm rồi không được chạm vào ngươi”, nghe được lời Vưu Lạc nói đôi mị nhãn đang mê ly của Lý Mộc mở to quay lại nhìn Vưu Lạc toàn thân đang ướt đẫm mồ hôi, hắn hiện tại rất rõ ràng đây chính là biểu hiện mà mình yêu nhất.

“Ân…không, không sao, ta có thể…”, Lý Mộc Nhất ghé vào sô pha tay nắm chặt cố gắng thừa nhận va chạm của Vưu Lạc.

“Nhanh…nhanh lên một chút, ân…a a…Lạc, lại dùng lực một chút…a a….”, Lý Mộc Nhất tiếp nhận mọi khoái cảm sung sướng mà Vưu Lạc mang đến cho mình thẳng đến một khác cuối cùng không thể chịu nổi thì bắn ra.

Vưu Lạc ôm Lý Mộc đi tắm, đương nhiên là không thể thiếu lại giao lưu tình cảm một phen. Ôm Lý Mộc Nhất nằm trên giường Vưu Lạc nói:” Đại thúc, ta không ngại khi ngươi gặp hắn, cũng không để ý hắn ôm ngươi hay không, bởi vì ta biết mọi chuyện đều không phải do ngươi tự nguyện cái ta để ý là có nhiều chuyện xảy ra như vậy, ngươi cư nhiên một chút cũng không cho ta biết, còn muốn tự mình giải quyết, đại thúc, đây là thể hiện ngươi không tin tưởng ta sao?”

“Lạc, ta không phải…”, Vưu Lạc đánh gãy lời nói của Vưu Lạc.

“Đại thúc, ngươi phải biết rằng ta là nam nhân của ngươi, ngươi lại không muốn ỷ lại vào ta còn muốn tự mình giải quyết mọi chuyện, ngươi nói xem, như vậy ta có thể không sinh khí sao?”

“A!”.

 

 

Chương 36: Địch nhân.

 

Hiện tại một đám người đang ngồi cùng nhau, Vưu Lạc nhíu mày nhìn đệ đệ của mình:” Tiểu hài tử chết tiệt, mọi người ra ngoài chơi, người làm cái bản mặt thúi hoắc ấy cho ai xem hả?”

“A?” Vưu Lạc mờ mịt nhìn mọi người.

Lí Mục thở dài hỏi:” Tiểu Lạc, rốt cuộc là chuyện gì khiến ngươi không yên lòng?”

Vưu Lạc nheo mắt lại hung hăng nói:” Ta muốn đem Trình Thành đá xuống đài”.

“Trình Thành, là cái gì vậy?” Trình Hạo mắt to mắt nhỏ hỏi Lục Diêm.

Lục Diêm cười kéo Trình Hạo vào trong lòng:” Ha ha, bảo bối, Trình Thành không phải là đồ vật, mà là một người, mà còn là một vị quan lớn nga”.

“A?”

Chuyện giữa Trình Thành và Lý Mộc Nhất bọn họ cũng biết một ít, chỉ là không nghĩ tới Vưu Lạc lại có quyết tâm như vậy.

“Vậy a, Tiếu Lý tìm được một ít tư liệu, có lẽ ngươi sẽ cảm thấy hứng thú”, Lí Mục ném một túi hồ sơ lên bàn.

Vưu Lạc rút tư liệu bên trong ra nhìn vài lần sau đó bĩu môi:” Mục ca, tuy rằng không cam lòng nhưng cảm ơn ngươi”.

Lí Mục kéo Vưu Ly vào lòng cười cười:” Ha ha, không cần cảm ơn, người ngươi nên cảm ơn là nhị ca ngưới phải”.

“Nhị ca, cảm ơn”.

“Hừ, tư liệu cũng không phải do ta tìm, đều là Tiếu Lý tìm được, muốn cảm ơn thì cảm ơn hắn đi”.

“Ai ai, Ly Ly a, ngươi thật là mạnh miệng, ngươi giúp đệ đệ thì cũng giúp rồi, sao phải ngượng ngùng”.

“Tiểu Ngải chết tiệt, ngươi ngậm miệng lại cho ta, ai cần ngươi nói mát”.

“Ân, không phải là ta đang giúp đỡ ngươi sao”.

“Bất quá, Tiểu Lạc, đại thúc nhà ngươi liệu có…”, Lí Mục do dự một chút mở miệng hỏi.

“Sẽ không”, Vưu Lạc nhớ lại lời đại thúc nói lúc mình hỏi đến chuyện này.

“Đại thúc, ta sẽ không bỏ qua chuyện này, ta nhất định phải trả thù hắn”.

“Lạc, miễn là ngươi cao hứng, làm thế nào cũng được”.

“Kể cả việc kéo hắn rời khỏi vị trí cục trưởng, khiến hắn thân bại danh liệt?”

Lý Mộc ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt Vưu Lạc:” Lạc, miễn là ngươi cao hứng, chỉ cần đừng giết người là được, nếu ta phải sống một mình sẽ rất cô đơn”.

Vưu Lạc sau khi nghe được câu trả lời của Lý Mộc Nhất vừa lòng nở nụ cười.

Quả nhiên, không lâu sau Lý Mộc Nhất xem bản tin thời sự thấy được vị cục trưởng họ Trình kia vì tham ô nhận hối lộ mà bị xử lý.

Lý Mộc Nhất nhìn đến tin tức kia, trong lòng cũng không biết là có tư vị gì, chỉ là nghĩ đến vì chuyện này mà Vưu Lạc lạnh nhạt với mình vài hôm liền hắn liền cảm thấy việc này không hề liên quan đến mình, mọi chuyện đều là do người kia tự tìm, không thể trách người khác được.

Vưu Lạc nhìn đại thúc cẩn trọng hỏi:” Đại thúc, ngươi đau lòng sao?”

“Sao có khả năng? Đây là do hắn tự làm tự chịu, liên quan gì đến ta chứ”, nói xong nhún vai nhẹ nhàng xoay người tiến vào bếp làm tiếp việc dang dở.

Đến lúc này Vưu Lạc mới thực sự an tâm, tuy trước đây đại thúc có nói chỉ cần mình cao hứng thì làm thế nào cũng được nhưng nói thế nào đi nữa người kia cũng là mối tình đầu của hắn, đại thúc chắc chắn sẽ không trách mình nhưng hắn lại sợ trong lòng đại thúc sẽ đau lòng, hiện tại xem ra mình lo bò trắng răng rồi.

Chuyện về Trình Thành qua đi, quan hệ giữa Lý Mộc Nhất và Trần Bân cũng thân thiết hơn rất nhiều, hắn cảm thấy chuyện mình cùng Vưu Lạc làm lành, ít nhiều cũng có sự hỗ trợ của Trần Bân.

Nếu không sao tự nhiên đại thúc của chúng ta lại gọi điện thoại cho Trần Bân mời hắn ăn cơm chứ!~

“Ân, hảo, quyết định như vậy đi, tối gặp lại, hảo, xin chào”, Vưu Lạc nhìn bộ dáng đại thúc thật cao hứng cũng không nhẫn tâm đánh vỡ mộng của người này, hắn biết đại thúc cần bằng hữu, nhưng là….Trần Bân thì tuyệt đối không được.

Lí Mục đã nhắc nhở hắn, sao có chuyện trùng hợp như vậy, hắn cùng Trần Bân ra ngoài liền gặp đại thúc cùng Trình Thành, Albert Einstein từng nói:việc bất ngờ nhất trên đời cũng không thể tự nhiên xảy ra, làm gì có nhiều chuyện trùng hợp như vậy, nhưng đại thúc lại không biết điều đó, hoặc có thể nói hắn không thích suy nghĩ những chuyện quá sâu xa phức tạp.

Đây cũng là điểm hắn thích ở đại thúc, tuy đã là một người 30 tuổi nhưng suy nghĩ lại đơn giản như một đứa nhỏ, thế nên chuyện gì dơ bẩn, âm hiểm cứ để hắn xử lý là được rồi.

Buổi tối Lý Mộc Nhất cùng Trần Bân ra ngoài ăn cơm, Vưu Lạc nói có chút văn kiện phải hoàn thành cho nên không đi được, chỉ bảo hắn khi nào ăn xong thì gọi mình đến đón.

Trần Bân tham khảo ý kiến của Lý Mộc xem đồ ăn ở nhà hàng nào ngon, cuối cùng hai người quyết định đi ăn lẩu nấm. Nếu như trước kia Lý Mộc Nhất đối với Trần Bân là thái độ không mặn không nhạt, chẳng nóng chẳng lạnh, có cũng được mà không có cũng chẳng sao thì hiện tại Trần Bân nghiễm nhiên được Lý Mộc Nhất công nhận, dùng thái độ với tri kỉ mà đối đãi.

“Vậy hai người các ngươi có thể ở cùng nhau hơn nữa còn có thể đi đến hôm nay thật đúng là không dễ dàng a”, Trần Bân cảm khái.

“Đúng vậy, Lạc đối với ta phi thường tốt, có đôi khi ta đã nghĩ có phải ông trời đã quá chiếu cố mình hay không, cư nhiên có thể để một nam nhân vĩ đại như vậy đến yêu ta”, Lý Mộc cảm giác miễn là chuyện liên quan đến Vưu Lạc thì vĩnh viễn hắn cũng không nói xong.

Trần Bân hạ mi mắt che đi tinh quang lóe qua, khi ngẩng đầu lên ánh mắt đã trở về bình thản:” Ha ha, nghe ngươi nói về Vưu Lạc hắn giống như là một người thập toàn thập mĩ a, chẳng lẽ hắn một chút khuyết điểm cũng không có”.

“Trên đời nào có người thập toàn thập mĩ, chẳng qua là ta còn chưa phát hiện được khuyết điểm trên người Lạc, có lẽ… ở trong mắt ta hắn chính là một người thập toàn thập mĩ đi”, nói xong lời cuối cùng Lý Mộc Nhất cũng xấu hổ đỏ mặt.

“Ha ha, đây chính là cái mà người ta gọi là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi đi”, Trần Bân trêu chọc Lý Mộc Nhất.

Mặt Lý Mộc Nhất lại càng đỏ hơn, cảm thấy càng thêm xấu hổ:” Ách, thực xin lỗi a, mời ngươi ra ngoài ăn cơm mà ta lại toàn nói chuyện về Lạc”.

“Không vấn đề gì, điều này chứng tỏ ngươi coi ta là bằng hữu nên mới có thể nói với ta những chuyện này, không phải sao?”

“Ân, ta…kỳ thật cũng không có nhiều bằng hữu, Lạc cũng đã nói hắn muốn ta quen biết nhiều người hơn một chút, kết giao với nhiều người hơn, nhưng ta giống như trời sinh đã không có khả năng cùng người khác thân quen nên cũng không có nhiều bằng hữu, nhưng với ngươi lại tán gẫu rất tự nhiên cho nên mới nói nhiều như vậy”.

Trần Bân ý vị thâm tường nhìn Lý Mộc Nhất:” Nga, vừa lúc ta cũng không có nhiều bằng hữu, về sau có thời gian hai chúng ta liền ra ngoài ngồi với nhau một lát, ta thực ra là một thính giả rất tốt nga”.

“Ân, được”, Lý Mộc Nhất vui vẻ nở nụ cười, thật hài lòng vì bằng hữu đầu tiên mình quen lại tốt như vậy.

Trong lòng Trần Bân cũng thật cao hứng, xem ra mình đã lấy được tín nhiệm của người này, bất quá còn chưa được, nếu cứ liều lĩnh tiến một bước nữa nhất định lần này sẽ thất bại, lần sau cũng không còn cơ hội.

Lý Mộc thấy ăn hai người ăn uống đã không sai biệt lắm liền đấy điện thoại ra gọi điện cho Vưu Lạc:” Lạc, ta ăn xong rồi, được, ta đã biết, ta ở đây chờ ngươi,ân, lát gặp lại”.

“Sao lại như vậy? Ăn uống xong còn để hắn phải đến đón ngươi a, bắt taxi hoặc ta lái xe đưa ngươi về cũng được mà”.

“A, trước khi ra ngoài Lạc đã nói với ta ăn uống xong gọi điện thoại cho hắn để hắn đến đón, hắn sẽ lo lắng nếu để ta về một mình”.

“Nga, như vậy a”.

Hơn mười phút sau, Vưu Lạc đã đến, hướng đến chỗ Lý Mộc ngồi:” Đại thúc”.

Lý Mộc quay đầu liền nhìn thấy Vưu Lạc đã đi tới lập tức đứng lên:” Lạc, ngươi đến rồi”.

“Ân, Trần tổng”, Vưu Lạc cười hướng Trần Bân chào hỏi.

“Ha ha, Vưu tổng tốc độ thật nhanh a”.

“Lạc, ngươi chờ một chút, ta thanh toán rồi chúng ta đi”, Lý Mộc muốn gọi nhân viên nhưng lập tức bị Vưu Lạc ngăn lại.

“Từ từ, đại thúc, ta thanh toán rồi, hai ta đi thôi”.

“A, được”.

Lý Mộc quay đầu lại nhìn về phía Trần Bân:” Trần Bân, chúng ta đi trước, sẽ gọi cho người sau, tạm biệt”.

“Được, hẹn gặp lại”, Trần Bân nhìn hai bàn tay tự nhiên nắm chặt một chỗ không hề kiêng kị ánh mắt kì lạ của mọi người, trong mắt chợt lóe tia hâm mộ và ghen tị, còn có một chút tình tự mà chính hắn cũng không biết  nhưng rồi lập tức biến mất.

Hắn cảm thấy Vưu Lạc hôm nay không bình thường, tuy vẫn đối với mình tươi cười nhưng cảm giác thực lạ, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra rồi?

Lý Mộc Nhất vốn là người thực đơn thuần không thích suy nghĩ nhiều việc nhưng thực ra hắn lại là một người rất nhạy cảm. Gần đây hắn phát hiện Vưu Lạc thương xuyên về muộn, mỗi ngày đều như vậy, hắn hỏi Vưu Lạc thì người này nói trên đường kẹt xe. Hắn biết bình thường Vưu lạc đều về sớm nửa giờ để tránh tắc đường như thế nào có thể kẹt xe chứ?

Hơn nữa, chuyện này lại càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, bình thường cho dù có bận đến mấy thì đến 6h Vưu Lạc cũng về đến nhà. Hôm nay đã qua 6 rưỡi vậy mà Vưu Lạc còn chưa trở về, trước kia ở công ty có Trình Hạo cùng Vưu Ni, hắn còn có thể hỏi một chút nhưng hiện tại Trình Hạo đã đi theo Lục Diêm, Vưu Ni thì cùng Lý Khắc đi du lịch, chạy tới tận Châu Âu, đến giờ còn chưa trở về.

Lý Mộc Nhất sốt ruột cho nên gọi điện cho Vưu Lạc, trong điện thoại Vưu Lạc nói công ty có nhân viên mới mời hắn ăn cơm, hắn đang chuẩn bị gọi điện về nhà thì Lý Mộc đã gọi đến rồi.

Lý Mộc dặn dò vài câu nói hắn uống ít rượu, không biết vì sao trong lòng Lý Mộc Nhất ẩn ẩn có cảm giác bất an.

Hắn lập tức gọi điện cho Trần Bân, Trần Bân nghe Lý Mộc Nhất kể hết lại chuyện tình liền khuyên hắn đừng nghĩ nhiều, an ủi hắn vài câu rồi dập máy. Trần Bân cân nhắc một lúc lâu cũng không đoán được ra lý do, cuối cùng quyết định ngày mai sẽ tới công ty Vưu Lạc xem một chút, nói không chừng lại tìm được đáp án.

Gần 10h đêm Vưu Lạc mói trở về, hắn mở cửa nhà, nhìn thấy Lý Mộc Nhất cuộn mình ở sô pha ngủ say, sau khi thay xong quần áo, Vưu Lạc đến bên Lý Mộc Nhất nhẹ nhàng ôm người vào lòng, tiến vào phòng ngủ.

Ban đêm Lý Mộc tỉnh lại phát hiện mình đang ở trong lòng Vưu Lạc an tâm nhắm mắt ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, thời điểm Vưu Lạc tỉnh lại phát hiện trên giường không thấy người kia, mở cửa liền nhìn thấy thân ảnh đại thúc đang bận rộn trong phòng, tuy rằng hiện tại có Dương Liễu ở đây, đại thúc không cần chiếu cố tiểu bảo bối nhưng xem ra chỉ chiếu cố mình thôi đại thúc cũng thật vất vả.

Lý Mộc nghe thấy tiếng động quay đầu nhìn lại:” Lạc, chào buổi sáng, ngươi đi đánh răng rửa mặt đi, cơm sắp ăn được rồi”.

Vưu Lạc thản nhiên cười:” Hảo”

Ăn xong điểm tâm, Lý Mộc nói hôm qua Dương Liễu gọi điện đến đây nói tiểu bảo bối nhớ hắn cho nên hôm nay  hắn muốn đến Giang Bắc thăm bé con, dặn dò Vưu Lạc buổi chiều nếu không bận thì về sớm một chút, Vưu Lạc đáp ứng. Hắn muốn đưa đại thúc đến Giang Bắc nhưng đại thúc lại nói không cần, nếu đưa hắn đi rồi mới trở về đi làm thì cũng đến trưa rồi. tự hắn đi cũng được.

Vưu Lạc đến công ty chưa bao lâu thì Trần Bân tới, Vưu Lạc thực nhiệt tình tiếp đón hắn. Vừa vào phòng thì một tiểu nam hài tiến vào đưa cà phê cho Vưu lạc, Trần Bân nheo mắt đánh giá tiểu nam hài gọi Tiểu Bắc này, đúng là một đứa nhỏ xinh đẹp, không biết vì sao khhi nhìn nam hài này hắn lại có cảm giác như mình đang nhìn thấy Lý Mộc Nhất, là vì rất giống nhau sao? Trong lòng Trần Bân cân nhắc một chút cuối cùng ccungx đưa ra được kết luận tuy là hình dáng thì một chút cũng không giống nhưng khí chất thì phi thường, phi thường giống.

Trần Bân nhìn Vưu Lạc cười đến sáng lạn với Tiểu Bắc, lại phát hiện ánh mắt ái mộ mang theo một tia tình cảm khác thường mà Tiểu Bắc đang nhìn Vưu Lạc, là ánh mắt nữ nhân đối với nam nhân, hắn vừa lòng nở nụ cười, xem ra kế hoạch của mình phải thay đổi một chút rồi.

Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu như thế, cảm ơn vì mọi người vẫn luôn ủng hộ và chờ đợi ta trong thời gian qua, ta quay lại với mọi người rồi đây😀. Và thông báo với mọi người một tin vui là đã hoàn bộ này rồi thấy ta có giỏi không? ^^~ khen ta đi, khen ta đi hehe, ta sẽ nhanh chóng post lên cho mọi người.Mọi người hãy chờ nha ^^~

 
5 phản hồi

Posted by on Tháng Bảy 24, 2013 in Két sắt

 

5 responses to “Đại thúc chương 35+36

  1. rongngocbietyeu

    Tháng Bảy 25, 2013 at 8:20 sáng

    Quá giỏi cho tràng pháo tay “bốp bốp bốp “. Cho một màn ném dao vì tội tới giờ mới xuất hiện , làm ta mòn mõi đợi chờ.

     
    • Red Orchid

      Tháng Bảy 25, 2013 at 4:24 chiều

      *cầm chảo che đầu* phi dao thế ta sẽ chết mà không kịp post chương cuối đấy😀

       
  2. nhoktiny

    Tháng Tám 1, 2013 at 8:57 sáng

    Nàng post 1 loạt làm ta hp quá :”>

     
  3. phieudieu123

    Tháng Chín 27, 2013 at 6:40 chiều

    có khi nào chuyện tình củ đại thúc lại gặp trắc trở ko nhỉ

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
JYJ3

The Return of JYJ!

Vũ Điệp Cốc

Mọi thứ rồi cũng đến hồi kết,chỉ xin cho tôi đừng là người ở trong đó vì đến lúc kết thúc mới biết mình sai ở đâu thật quá bi thương.

CielJJ - Jaejoong's Vietnamese fansite

All for Jaejoong's happiness

Ám Dạ Cung

Ngoài vòng tay anh là bão tố

HaeHyuks world

Cầu ngươi yêu ta!

윤재 - 충성!

Người có tình rồi sẽ về bên nhau, khoảng cách có là chi khi yêu thương luôn còn đó...

PHONG LINH LÂU

Pass: truclamcu / Chủ nhà đang năm cuối, khó lòng phân tâm.

B-Lovez

Spread the love

nhoxtiny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

%d bloggers like this: